Nhân viên môi giới bên phía bất động sản nói liến thoắng, Văn Vũ chỉ nghe cho vui, năng lực nhận biết của cậu nhanh chóng phát tán ra, thoáng chốc đã bao vây toàn bộ trấn nhỏ.
Trấn bình thường, chức nghiệp giả mạnh nhất ở đây là cục trưởng cục cảnh sát, cấp năm sơ kỳ…
Trấn Phong Diệp là một trong những địa điểm di dân của Hoa Hạ, nằm ở lục địa số 0523 khu 1, thuộc về hậu phương chiến trường phân tầng, một khu vực an toàn tuyệt đối.
Diện tích trấn cũng không lớn, cũng chỉ có một khu dân cư là tiểu khu Phong Diệp, hơn năm mươi tòa nhà đã có thể chứa hết toàn bộ dân cư của trấn Phong Diệp rồi.
Ở lục địa số 0523 khu 1, có đến hàng trăm trấn nhỏ như thế này. Trong những năm gần đây, Yến Kinh khuyến khích sinh con và đưa ra nhiều chính sách có lợi để cải thiện dân số, nhưng chiến trường phân tầng thực sự quá rộng lớn. Hiện nay vẫn còn khoảng hơn 90% diện tích đất trong chiến trường phân tầng chưa có người đặt chân đến, mặc dù có nhiều trấn nhỏ nhưng mỗi trận chỉ có khoảng tám trăm một ngàn dân cư.
Nhưng cơ sở vật chất khá đầy đủ: trường học, bệnh viện, cơ quan chính phủ, điều đáng nói là bên trong còn có giáo viên, bác sĩ, công chức, 80% được Yến Kinh bỏ vốn hỗ trợ.
Xét theo góc độ nào đó mà nói thì có một người lãnh đạo như Lâm Hải Phong đúng là phúc khí của thiên hạ.
…
Đoạn đường này đi mất khoảng mười phút, chủ yếu là Văn Vũ lo lắng người môi giới cấp hai kia không theo kịp. May là tiểu khu này không lớn, hai người đi một lát đã tới tòa nhà số 8 của tiểu khu Phong Diệp.
Lên đến lầu ba, người môi giới lấy chìa khóa mở căn phòng 301. Văn Vũ bước vào, đánh giá đơn giản một chút, căn phòng không tồi, hơn nữa, đồ đạc và thiết bị cũng đầy đủ, ngoại trừ việc hơi bụi bặm ra thì những điều còn lại Văn Vũ đều khá hài lòng.
“Không tồi, tôi muốn, bao nhiêu tiền?”
Người môi giới nghe Văn Vũ nói thế thì lập tức tươi cười.
“Căn hộ này chỉ cần một viên ma tinh cấp bốn, hợp đồng tôi cũng mang theo rồi.”
Người môi giới nhanh chóng lấy hợp đồng ra, Văn Vũ nghe giá là một viên ma tinh cấp bốn thì hơi ngẩn người, sau đó nhanh chóng phản ứng lại.
Đất đai quá nhiều mà dân cư lại quá ít, giá nhà đất không khác gì giá hành ngoài chợ…
…
Văn Vũ kí hợp đồng rồi thanh toán tiền. Người môi giới cười tươi rói mang hợp đồng rời đi, anh ta có thể nhận được 1% hoa hồng từ viên ma tinh cấp bốn, vậy là tối nay có thể ăn thêm thịt rồi. Văn Vũ chờ người môi giới rời đi thì nhẹ nhàng búng tay một cái, một cơn gió nổi lên, cuốn bay cát bụt trong phòng ra ngoài.
Quét tước xong xuôi, lúc này Văn Vũ mới chính thức quan sát nhà mới của mình.
Căn nhà này có bố cục ba phòng một sảnh phổ thông, một thư phòng, hai phòng ngủ, hai nhà vệ sinh, một phòng khách, mặc dù không phải biệt thự cao cấp nhưng cũng đủ cho một người ở.
Văn Vũ đi quanh nhà một vòng, sau đó duỗi cái eo lười biếng, ánh mặt trời chiếu qua cửa sổ, mang theo một tia ấm áp.
Tiểu ẩn ẩn vu dã, đại ẩn ẩn hậu thế…
( (*): Hồi nhỏ ẩn cư nơi thôn quê hoang dã, đến khi lớn ẩn cư nơi trần thế…
Chỉ những người muốn có cuộc sống an nhàn, không gò bó, không phải tranh đua với đời, tâm hồn thanh tịnh và bình yên)
…
Được rồi, thực ra cũng không đến mức như thế, Văn Vũ cũng chẳng thích ngày ngày làm bạn với hoa cỏ chim cá, hơn nữa cậu cũng không có ý định trồng rau nuôi heo. Văn Vũ chỉ tùy tiện chọn một trấn nhỏ mà thôi.
Nói chung là mọi chuyện cũng không có gì thay đổi, Văn Vũ chỉ thay đổi diện mạo một chút để không bị người khác nhận ra.
Trên thực tế, cho dù Văn Vũ dùng diện mạo thật của mình thì nơi này cũng chẳng có ai nhận ra Văn Vũ được. Trấn Phong Diệp giống một trấn dưỡng lão, chẳng ai biết Văn Vũ là trình tự số 1 nổi danh một cõi, danh sách trình tự với họ mà nói là chuyện vô cùng xa vời.
Văn Vũ ngẩng đầu đón ánh chiều tà, sau đó vào thư phòng, ngồi xuống ghế, năng lượng tạo vật trên tay phải khẽ nhúc nhích, chẳng mấy chốc đã sinh ra được một mảnh kỹ năng cấp SSS.
Sau đó Văn Vũ lại lặp lại động tác đó một lần nữa, dùng thuật tạo vật linh hồn chế tạo quyển trục kỹ năng cấp nội tình. Bây giờ Văn Vũ đã đạt tới trình độ có thể tạo kỹ năng cấp nội tình bằng tay không.
Khoảng thời gian yên bình hiếm có này là cơ hội tốt để Văn Vũ tổng hợp và nâng cao thực lực bản thân.
Cuộc sống ẩn dật của Văn Vũ cứ như thế mà bắt đầu, mỗi ngày chỉ nghiên cứu các kỹ năng rồi tự mình xuống bếp nấu đồ ăn. Cậu còn triệu hồi Victor và Độc Nhãn về bên mình, thỉnh thoảng sử dụng hệ thống kỹ năng giấc mơ thành hiện thực để đổi mới hạn mức cao nhất của tố chất cơ thể. Bình yên nuôi chó nuôi mèo như một trạch nam, mỗi ngày như thế của cậu cũng được xem là một cuộc sống tốt đẹp rồi.
Chỉ khổ cho Độc Nhãn và Victor, hệ thống kỹ năng giấc mơ thành hiện thực cần thêm kỹ năng của hai người mới có thể phát huy tác dụng, Văn Vũ không có cách nào trì hoãn được tiến độ phá hạn của chính bản thân mình. Đã như thế Văn Vũ đành phải nuốt lời mà đòi lại kỳ nghỉ của Độc Nhãn và Victor để hai cậu bé này có thể yên tâm ở bên bầu bạn cùng mình.
Chương 1788 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]