Không ngờ Đường N này lại rất nghe lời Đường Nhị, nhanh chóng tiêu hóa tin tức mà Đường Nhị truyền tới, cùng lúc đó thân ảnh chợt lóe lên, lập tức đã biến mất khỏi nơi mình vừa đứng.
Cùng lúc đó ở thế giới bên ngoài.
Trong phòng khắp nơi đều là vết máu cùng với tay chân đứt đoạn, con rối linh hồn bị đánh đến độ không kịp trở tay bởi tình huống bất ngờ, nhưng chỉ sững sờ một lát, giây tiếp theo tất cả những thông tin xảy ra trước mắt được truyền hết vào trong đầu Sơn Khôi.
Phản ứng của Sơn Khôi đối với nguy hiểm rất nhanh nhạy, một mặt nó huy động tất cả những con rối linh hồn ở trong dinh thự của Văn Vũ, cố gắng bắt lấy Ảnh Tử, mặt khác nó nhanh chóng thông báo cho Văn Vũ, hy vọng cậu có thể quay lại tiếp viện.
Hai công việc tiến hành cùng lúc, một mặt Sơn Khôi không biết liệu cái chết lần này của Đường Hạo Phi có sinh ra một nhân cách mới giống anh ta nữa hay không, có lẽ sẽ cũng có thể là không, nếu như không biết nói chuyện, chỉ cần con rối linh hồn ở trong dinh thự có thể bắt được Ảnh Tử, thì Đường Hạo Phi sẽ mất đi sự giúp sức ở bên ngoài, phải trở lại trạng thái vô dụng ban đầu. Hết thảy mọi nguy cơ đều sẽ biến mất không thấy, nhưng nếu như có thì Sơn Khôi hoàn toàn bất lực với chuyện này rồi. Nhưng cho dù là có hay không nhất định cần phải báo việc này cho Văn Vũ biết, để cậu đưa ra phán quyết cuối cùng cho Đường Hạo Phi.
Sau khi Văn Vũ nhận được tin tức, chỉ đơn giản đáp lại một câu đã biết, sau đó lập tức ngắt kết nối tinh thần. Sơn Khôi không biết nơi Văn Vũ ẩn cư cách thành phố chính của chiến trường phân tầng bao xa, tuy nhiên với tốc độ di chuyển của cậu và mức độ nghiêm trọng của sự việc này, Sơn Khôi tin rằng lão đại nhà mình đủ sức quay lại hiện trường nơi xảy ra sự việc chỉ trong vòng vài phút.
Hết thảy mọi chuyện đều đang giành giật với thời gian.
Sau khi con rối linh hồn truyền tải tin tức, nó dẫn đầu xông tới phía trước chiếc xe lăn của Đường Hạo Phi, anh ta lúc trước còn ngồi ở đây giờ đã biến thành một đống thịt nát, thế nhưng thứ đồ chơi đen tuyền khó coi, kỳ quái và hiếm thấy kia lại vẫn quanh quẩn gần chiếc xe lăn như cũ.
Cảm giác bực bội trong lòng con rối linh hồn đã lên đến đỉnh điểm. Vốn dĩ muốn để lại cho Đường Hạo Phi một chút không gian riêng tư, cùng với chút tôn nghiêm còn sót lại, chưa từng nghĩ tới vừa mới lơ là đã xảy ra chuyện lớn như vậy, lúc này con rối linh hồn tức giận ra tay, nó vung một cú đấm thật mạnh với thế chẻ tre chặt sắt về phía Ảnh Tử.
Tuy nhiên đối mặt với tình huống như vậy, Ảnh Tử chỉ chế nhạo nhả ra một câu “vải thưa che mắt thánh”, ngay sau đó những bóng đen động đậy trên mặt đất, nhanh chóng biến thành những sợi dây buộc lại với nhau rồi nhảy nhót, quấn chặt lên người con rối linh hồn, giây tiếp theo Ảnh Tử dùng sức, những sợi dây này như thể hóa thành những thanh kiếm sắc bén vô cùng rắn chắc, ngay lập tức biến con rối linh hồn thành một đống cặn bã.
Là một trong những con rối linh hồn chủ lực của Thiên Thần, làm sao Ảnh Tử lại đi so bì với thứ hàng hóa sản xuất đại trà này được?
Nhưng nguy cơ vẫn chưa được giải trừ, khoảnh khắc con rồi linh hồn ngã xuống đất, trần nhà của căn phòng đột ngột bị mở ra, tiếp theo đó rất nhiều luồng khí mắt thường cũng có thể nhìn thấy cuồn cuộn mà đến, trong thoáng chốc bịt kín tất cả đường lui của Ảnh Tử, sau đó lưỡi đao gió không ngừng điên cuồng lao tới, không hề màng tới việc ra tay sẽ khiến cả dinh thự này đều bị san bằng trong tích tắc.
Trong hoàn cảnh như vậy, Sơn Khôi đã không còn hơi sức đâu mà bận tâm đến việc sẽ gây ra ảnh hưởng gì, ưu tiên hàng đầu chính là nhanh chóng tấn công giết chết Ảnh Tử, cắt đứt sự hỗ trợ từ bên ngoài của Đường Hạo Phi.
Một luồng năng lượng của gió không ngừng quét qua trong nháy mắt, trong làn sóng năng lượng cuồn cuộn kia, Ảnh Tử chỉ cảm thấy chính mình giống như một ngọn nến mỏng manh, có thể bị gió thổi tắt bất cứ lúc nào. Mặc dù thực lực cá nhân của người tộc Sơn Khôi không bằng Ảnh Tử, nhưng mà số lượng quả thật quá nhiều, lượng sẽ ảnh hưởng đến chất, cho nên chưa đầy ba giây Ảnh Tử đã bị đám Sơn Khôi này ấn chặt ở đó.
Tuy nhiên khóe mắt bất chợt trông thấy ánh chớp lóe sáng, khiến trong lòng Ảnh Tử cảm thấy được an ủi kỳ lạ.
Chính mình như thế nào…hoàn toàn không còn quan trọng nữa, quan trọng là hoàn thành được nhiệm vụ không thẹn với sự giao phó của chủ nhân.
Ý thức bắt đầu trở nên chậm chạp mơ hồ, mãi cho đến khi một trận sấm sét đột ngột vang lên, ngay sau đó một bàn tay to nắm chặt lấy cơ thể chỉ còn thừa lại không đến một phần mười kia của Ảnh Tử.
“Thấy ngươi làm việc không tồi, ông đây sẽ cứu ngươi một mạng!”
Giọng nói vừa vang lên, Ảnh Tử chỉ cảm thấy một đôi tay vô cùng có lực nắm lấy cơ thể mình, sau đó chìm vào bóng tối vô tận.
Nhìn từ khu dân cư trong nội thành của thành phố chính thuộc chiến trường phân tầng, chỉ thấy vị trí trung tâm của thành phố đột nhiên nổi lên giông bão. Một cơn lốc xoáy khổng lồ che trời lấp đất, cơn gió này đến nhanh mà đi cũng nhanh, thế nhưng khi cơn bão tan đi, một tiếng sấm nổ đột ngột vang lên. Tiếng sấm kinh thiên động địa này khiến mọi người bị nổ đến ù tai hoa mắt. Tiếp theo đó một bóng người bay nhanh ra khỏi tâm gió lốc, trên người sấm chớp lập lòe, chỉ trong chốc lát đã lao tới truyền tống trận của thành phố chính thuộc chiến trường phân tầng, sau đó biến mất không thấy.
Chương 1797 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]