Hết thảy mọi thứ xảy ra quá đột ngột, nói tóm lại chính là một cơn gió, một tiếng sấm cùng với một bóng người, sau đó tất cả đều kết thúc…
Nhưng sau khi bóng dáng đó xuyên qua truyền tống trận, một bóng người khác mặc áo choàng đen cũng theo sát phía sau, bước ra khỏi truyền tống trận.
Văn Vũ cảm nhận bằng linh hồn, nhìn lướt qua xung quanh thật nhanh, thu hết tất cả tình huống vào trong đáy mắt.
"Chủ nhân, Đường Hạo Phi chạy mất rồi…"
Giọng nói của Sơn Khôi nhỏ đến mức trước giờ chưa từng như vậy, mà Văn Vũ chỉ nheo mắt lại, sau đó thân ảnh chợt dịch chuyển một lần nữa, ngay lập tức xuất hiện tại nơi xảy ra sự việc.
Dinh thự lộng lẫy ban đầu đã bị san bằng bởi đòn tấn công của quân đoàn Sơn Khôi, bóng dáng Đường Hạo Phi cũng đã biến mất không thấy, Văn Vũ nhìn mặt đất, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Mãi đến khoảng ba mươi giây sau khi Văn Vũ vội vàng trở về, lúc này Sơn Khôi mới chậm chạp liếc nhìn đống lộn xộn trên mặt đất, rồi lại nhìn thoáng qua Văn Vũ đang im lặng, cuối cùng từ từ cúi đầu xuống.
“Anh ta truyền tống đến đâu vậy?”
Giọng nói của Văn Vũ lọt vào tai Sơn Khôi, nó nhanh chóng điều động quyền hạn tìm kiếm, lúc này mới lên tiếng trả lời.
"Paris, nước Pháp, trái đất…”
"Kẻ nào đã giúp anh ta trốn thoát vậy?"
"Không biết, theo thông tin tình báo, hình như là…nó là một con rối linh hồn…"
Giọng nói của Sơn Khôi ngày càng nhỏ, thế nhưng lại thấy Văn Vũ không hề kinh ngạc và nổi giận như trong tưởng tượng của mình, cậu chỉ đơn giản thốt lên một câu “đã biết” mà thôi, sau đó cảm xúc vẫn bình thản như cũ.
Mọi chuyện đã xảy ra rồi, lại vướng bận những thứ này cũng không có ý nghĩa gì cả.
Lúc này Văn Vũ chỉ đang buồn bực không biết có nên đuổi giết Đường Phi Hạo hay không, nhưng suy nghĩ một chút, Văn Vũ vẫn là từ bỏ ý định này.
Văn Vũ không thể quay trở lại trái đất, nơi đó là đại bản doanh của người bảo vệ Bảo địa, cũng chính là đại bản doanh của Chủ thần, đồng thời cũng là sân nhà của Ý chí của trái đất. Một khi Văn Vũ trở về, điều tồi tệ nhất chính là có thể phải đối mặt với sự tấn công kìm kẹp từ bốn phía, nơi đâu đều là kẻ thù, hơn nữa trong đó còn có rất nhiều cường giả cấp mười hai. Não Văn Vũ úng nước mới bay trở lại trái đất chỉ vì truy đuổi Đường Hạo Phi.
Chủ thần giống như thanh kiếm Damocles, vững vàng khóa chặt trên đỉnh đầu Văn Vũ, khiến cậu lãng phí sức mạnh của bản thân nhưng lại không có cách nào phát huy được.
Cũng chính vì vậy, đây cũng là lý do vừa rồi Văn Vũ không điều động Sơ Hào sau khi nhận được tin tức. Sơ Hào là con át chủ bài duy nhất bên cạnh Văn Vũ có thể chống lại được sát thủ của Chủ thần, nhưng nghiêm túc mà nói Sơ Hào chỉ là một vật phẩm dùng một lần, là thứ tiêu hao…
Một khi xảy ra tình huống xấu tồi tệ nhất, Chủ thần muốn giết chết Văn Vũ, Sơ Hào sẽ cung cấp thời gian cho Văn Vũ chạy trốn xuyên tới Ma giới, nếu thật sự không thể đánh lại, cũng không thể thu lại Sơ Hào vào trong không gian hồn cảnh, khi Văn Vũ đi rồi, dùng đầu ngón chân cũng biết Chủ thần sẽ làm gì đối với nó. Vì vậy về mặt lý thuyết thời điểm khi Sơ Hào bị lộ cũng chính là lúc sinh mệnh của nó kết thúc.
Lần trước chính vì có Kim Giáp ở bên cạnh, cho nên Văn Vũ mới có thể sự dụng được Sơ Hào, lần đó là ở sa mạc hoang vu, còn lần này là ở thành phố chính của chiến trường phân tầng, dưới ánh mắt theo dõi của mọi người, Văn Vũ trực tiếp làm khô héo.
Một khi động đến Sơ Hào, Văn Vũ không thể đảm bảo được rằng liệu sự tồn tại của Sơ Hào có bị lộ hay không. Làm như vậy tương đương với việc sử dụng con át chủ bài cứu mạng lớn nhất của mình, thậm chí mạng sống của Văn Vũ đổi lấy mạng của Đường Hạo Phi.
Đúng là cuộc mua bán lỗ vốn.
Văn Vũ nghĩ đến lần gặp gỡ Đường Tư trong thế giới Tâm Tương kia sau khi trở về, chỉ cảm thấy không có cách nào trút bỏ cục tức đó.
Rất rõ ràng Đường Hạo Phi đối đầu với Văn Vũ là điều chắc chắn. Văn Vũ không cho phép anh ta nhởn nhơ chọc ngoáy ở bên ngoài, mà Đường Hạo Phi cũng không thể nào nhìn Văn Vũ trở nên mạnh mẽ chèn ép lên đầu mình.
Đây quả thực là một kẻ thù lớn! Nhưng tóm lại, kẻ thù này là do Văn Vũ tự mình tạo thành…
Văn Vũ nghĩ đến đây, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.
Hết thảy mọi chuyện đều là do Văn Vũ mềm lòng mà thôi.
Từ lâu sau khi Văn Vũ nhận ra Đường Hạo Phi có vấn đề, hẳn không nên tiếp tục muốn cứu giúp Đường Nhất, mà là trực tiếp cho sát thủ nổ tung, nhanh nhẹn gọng lẹ xóa sạch mọi dấu vết về sự tồn tại của Đường Hạo Phi.
Xuất phát từ tình bạn và mối quan hệ trong quá khứ, Văn Vũ hoàn toàn không làm như vậy, mà ngược lại muốn giữ lại Đường Hạo Phi, để xem sau này có cách nào cứu được Đường Nhất hay không, cho dù phải tước bỏ nhân cách cũng tốt….
Mà đây cũng là lý do Văn Vũ không có bót nát kỹ năng quả cầu ánh sáng trong trận đấu sinh tử. Mường tượng lúc ấy, có quỷ mới biết được trận chiến đó kết thúc Đường Nhất sẽ biến mất không thấy chứ, mà xét về mặt ý nghĩa thì nhân cách Đường Nhị lại không thân thiết với Văn Vũ, cậu chỉ quan tâm đến Đường Nhất mà thôi.
Chương 1798 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]