Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1799: CHƯƠNG 1799: CÁI GIÁ CỦA SỰ MỀM LÒNG 2

Cho nên trong mắt Văn Vũ trực tiếp giết chết và bóp nát kỹ năng quả cầu ánh sáng cũng không có gì khác biệt cả.

Tự mình gây ra quả báo, vì vậy Văn Vũ dứt khoát tự ngậm đắng nuốt cay, cậu suy nghĩ một chút, cũng không nảy sinh cảm giác hối hận hay oán trách, chỉ là trong lòng đã âm thầm đưa ra một quyết định.

Nếu lần nữa gặp lại chắc chắn anh chết tôi sống.

“Làm nốt công việc còn lại đi!”

Văn Vũ dặn dò Sơn Khôi một tiếng, sau đó lập tức trở về mật thất của mình trên chiến trường phân tầng.

Cậu ngồi vào vị trí quen thuộc của mình, trong đầu không ngừng cân nhắc lợi và hại khi Đường Hạo Phi chạy trốn.

Hai người là kẻ thù của nhau, trong lòng Văn Vũ đã có dự đoán trước rồi, nhưng tình huống hiện tại thú vị hơn đôi chút ở chỗ là Văn Vũ không truy bắt được anh ta, mà Đường Hạo Phi cũng không dám tới chọc cậu nữa, hai người họ giống như hai đường thẳng song song, trong một thời gian ngắn rất khó có cơ hội gặp lại nhau, anh ta chỉ có thể ẩn náu ở trái đất tích cóp thực lực, chờ ngày phản công lại.

Văn Vũ đơn giản đặt ra năm năm thời gian, coi đó hiệu suất phá vỡ giới hạn của trận chiến sinh tử, cộng thêm hệ thống kỹ năng mà Văn Vũ hiện có, năm năm này có lẽ chính là một điểm mấu chốt phân chia cấp bậc.

Năm năm sau, Đường Hạo Phi có thể có được năng lực chiến đấu trực diện với Văn Vũ, hay nói cách khác Đường Hạo Phi chạy trốn sẽ gây ra ảnh hưởng gì đối với cậu thì phải năm năm sau mới biết.

Tuy nhiên ở đây vẫn còn tồn tại một vấn đề, đó chính là chuyện liên quan đến Sơ Hào.

Chiến trường phân tầng là địa bàn của Văn Vũ, câu này không phải tự nhiên mà có, chủ yếu là vì trong tay Văn Vũ có được Sơ Hào, cho dù Đường Hạo Phi tự nhận thấy mình đã đủ năng lực giết chết được Văn Vũ mà tìm đến tận cửa, Sơ Hào trong tay cậu cũng có thể trời sinh đã là người chiến thắng, thậm chí dưới tình huống Đường Hạo Phị không biết đến sự tồn tại của nó, Văn Vũ để lộ ra Sơ Hào gây khó dễ, nhất định có thể tiêu diệt được tất cả mọi thứ của anh ta, giống như Lindsay lúc trước.

Nhưng một khi làm vậy, vậy thì con át chủ bài duy nhất mà mình dùng để đối phó với Chủ thần cũng sẽ hoàn toàn mất đi giá trị.

Văn Vũ rất khó có thể trong một thời gian ngắn đã làm rõ mối quan hệ lợi và hại trong đó.

Sau khi Văn Vũ đã nghĩ thông suốt những điều này, nhanh chóng bình tĩnh lại, đè chuyện Đường Hạo Phi chạy trốn xuống đáy lòng, cậu không hề quan tâm đến Sơn Khôi vẫn còn đang bận rộn ở bên ngoài, vội vàng rời khỏi mật thất, trở lại trấn Phong Diệp một lần nữa.

Vừa rồi thành phố chính của chiến trường phân tầng đã xảy ra hỗn loạn lớn như vậy, có lẽ đã thu hút sự chú ý của người bảo vệ Bảo địa, ngược lại Văn Vũ bây giờ càng giống với tội phạm bỏ trốn hơn cả Đường Hạo Phi.

Giải thích một chút về câu hỏi liên quan đến trận chiến sinh tử, tại sao mọi người lại cho rằng loại bỏ trận chiến sinh tử, liệu cái giá phải trả cho sức mạnh có biến mất hay không? Trận chiến sinh tử là có lý do, lý do này dẫn tới loại bệnh mãn tính phải trả giá cho sức mạnh, cũng giống như hút thuốc sẽ gây nên bệnh phổi vậy, nhưng cai thuốc rồi cũng chưa chắc đã chữa khỏi bệnh phổi nhỉ? Thế nào cũng không đủ…

Tại Paris của Pháp thuộc trái đất.

Hương hoa thoang thoảng bay vương vấn nơi cánh mũi, tiếng chim hót lanh lảnh, từng làn gió khẽ thoảng qua hất bay góc váy của cô gái, lộ ra nửa bắp chân trắng nõn.

Camille rất thích hoàn cảnh yên tĩnh và đẹp đẽ này, tuy rằng xung quanh là những bức tường cao sừng sững nhưng không hề kín mít chật chội mà mang một vẻ đẹp cổ điển.

Lúc này Camille đang ngồi trong vườn hoa trung tâm của biệt thự Thiên Thần, cô ấy đang cầm dụng cụ vẽ tranh, yên lặng vẽ ra những cảnh vật mà mình quan sát thấy, đối với cô ấy mà nói, nơi đây mới là cuộc sống và niềm vui.

Cọ vẽ bay múa, trên giấy vẽ xuất hiện từng đường nét, sau đó là tô màu, toàn bộ bức tranh được hoàn thành rất nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã vẽ xong một bức, cô ấy lại lấy ra một tờ giấy vẽ khác, như thể muốn khắc ghi mọi thứ ở đây mãi mãi.

Nhưng sự êm đềm đó chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cho đến khi cánh cửa nối liền bị đẩy ra, hai bóng người hiện lên trong khóe mắt của Camille.

Một bóng dáng vô cùng quen thuộc, đó là quản gia của biệt thự Thiên Thần, là một ông già người Anh với trang phục và kiểu tóc tỉ mỉ, mà người còn lại chỉ mặc chiếc áo choàng đen ôm sát cơ thể không hề để lộ ra một khe hở.

Camille chỉ đơn giản nhìn thoáng qua một chút, sau đó không chú ý thêm, cô ấy tiếp tục cầm cọ vẽ lên vẽ theo từng đường nét, nhưng khi hai người đó càng lúc càng tới gần, cho đến khi không thể tránh khỏi xuất hiện trong cảnh vẽ của Camille, cọ vẽ của cô ấy mới từ từ dừng lại.

Phải nói rằng hệ thống kỹ năng của Camille rất thú vị, cô ấy có thể biến những bức họa mà mình đã vẽ thành hiện thành, hơn nữa còn ban cho chúng bản năng ở một mức nhất định nào đó, thậm chí cả ý thức chiến đấu, kỹ năng này không chỉ dùng để miêu tả người mà còn có thể vẽ vật, tuy rằng những bức tranh vẽ vật sức chiến đấu không mấy xuất sắc, nhưng vẫn được tính là có tác dụng khác, chẳng hạn như tạo ra một chỗ trú ẩn cho mình ở nơi hoang dã.

Chương 1799 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!