Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Cũng chính vì thế từ khi Camille có được kỹ năng này, mỗi lần vẽ cô ấy sẽ không tự chủ được mà sử dụng kỹ năng này, một là màu sắc của bức tranh được vẽ bằng kỹ năng sẽ tươi sáng và có thần hơn, hai là vẽ ra nhiều rồi để đấy cũng sẽ có chỗ tốt không phải sao?
Tuy nhiên sự phản hồi vừa rồi của kỹ năng khiến Camille ngạc nhiên, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông khoác áo choàng màu đen kia, cảm thấy hơi khó hiểu vì sao kỹ năng của mình lại sẽ có những phản ứng bất thường như vậy, tuy nhiên thắc mắc này đến nhanh mà biến mất cũng nhanh, Camille chỉ khẽ lắc đầu, cô ấy hoàn toàn không định đi tìm hiểu sâu về mối quan hệ nhân quả ở trong đó.
Vì vậy cô ấy lại một lần nữa nhấc bút mực lên, vẽ từng đường nét lên trên giấy.
Khi đầu cọ vừa mới chạm nhẹ vào tờ giấy vẽ, Camille bình tĩnh vẽ ra khuôn mặt của một người lên trên bức tranh, gương mặt và hình dáng của người này giống đến tám phần với người mặc áo choàng đen vừa rồi tới gần kia, sau khi vẽ xong khuôn mặt đó, sắc mặt Camille đột nhiên trở nên tái nhợt, cô ấy cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình như phải hứng chịu một đòn chí mạng. Máu trong người không ngừng cuồn cuộn dâng trào, thế nhưng trực tiếp trào ra khỏi đôi môi, “phụt” một tiếng, máu tươi nhuộm đỏ giấy vẽ.
“Cô Camille, cô không sao chứ?”
Quản gia nhạy bén bắt được điểm đáng nghi, ông ta bước tới thân thiết hỏi thăm, mãi một lúc sau Camille mới ngẩng đầu lên, cô ấy nhìn về phía khuôn mặt già nua của quản gia, rồi lại nhìn người đàn ông mặc áo choàng đen kín mít đang trốn sau lưng ông ta, suy nghĩ trong đầu không ngừng xoay chuyển, nhưng Camille chỉ lau khóe miệng, sau đó khẽ lắc đầu.
“Không sao, chỉ là gần đây cảm thấy cơ thể không thoải mái cho lắm.”
Đã nôn ra máu rồi thì phải khó chịu đến mức nào…Trong lòng quản gia phỉ nhổ, biết Camille chỉ đang lấp liếm, thế nhưng bây giờ trên người mình vẫn còn có nhiệm vụ quan trọng, ông ta chỉ đành gật đầu, dặn dò mấy câu như chú ý nghỉ ngơi, sau đó lại đi về phía vừa rồi.
Mãi cho đến khi bóng dáng hai người họ bước vào sân sau, lúc này Camille mới lại cầm cọ vẽ lên, cô ấy nhìn gương mặt được vẽ lên trên trang giấy, vẻ tò mò ngập tràn trong mắt.
Người đó sẽ là ai nhỉ?
Trong lòng cô ấy nghĩ như vậy.
Nhưng cho dù là ai đi chăng nữa, bức tranh này chắc chắn sẽ không thể tiếp tục vẽ được nữa.
Trở lại phòng tắm rửa, thay quần áo, Camille lại mở giấy vẽ ra, chuẩn bị vẽ một bức tranh khác ở cửa sổ.
Tuy nhiên khóe mắt lướt qua hình dáng và gương mặt còn lưu lại trên tờ giấy vẽ, trong lòng cô ấy chợt dao động.
Cảm giác tò mò trào dâng từ nơi sâu thẳm trong lòng Camille, cô ấy suy tư một lúc lâu cuối cùng vẫn bước ra khỏi phòng, đi tới phòng làm việc của Thiên Thần.
Biệt thự của Thiên Thần ở Paris tất nhiên rất lớn, nhưng bên trong cũng không có mấy người phục vụ, Camille đi trên hành lang yên tĩnh, trong đầu không ngừng suy đoán về bóng người mặc áo choàng đen mà mình vừa nhìn thấy lúc nãy.
"Phân thân của Ý chí trái đất sao? Không…Văn Vũ, cũng không nên…Đường Hạo Phi? Điều này rất có thể.”
Camille không biết rằng chính mình đã đoán ra chân tướng của sự việc, cho đến khi cô ấy đến gần hơn, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng trò chuyện nhỏ vụn, âm thanh mơ hồ không rõ, hơn nữa còn bị người ta cố ý che giấu, sự tò mò trong lòng cứ thế lớn dần như chồi non hé nở, Camille nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng trở lại nhà ăn pha hai tách trà, quyết định chốc nữa mình sẽ làm tốt nghĩa vụ của nữ chủ nhân nơi đây.
Camille bưng khay quay trở lại hành lang, khi khoảng cách ngày càng gần, âm thanh bên tai càng trở nên mơ hồ, phòng làm việc của Thiên Thần có hiệu quả cách âm rất tốt.
Mãi cho đến khi cô đến trước cửa của phòng làm việc, lại bị hai vệ sĩ đứng ngoài cửa chặn lại.
“Xin lỗi thưa cô, Thiên Thần đại nhân vẫn đang có chuyện quan trọng ở bên trong.”
Lời từ chối cực kỳ rõ ràng đã xua tan sự tò mò của Camille, chuyện này vốn dĩ làm hay không đều được, chỉ là nhất thời tò mò mà thôi chứ không phải nhất định phải biết.
Camille nghe thấy vậy gật đầu, sau đó bưng khay lên rồi xoay người, đang định chấm dứt ý nghĩ bất chợt lần này của mình.
Thế nhưng đúng lúc này, cửa phòng lại bị đẩy ra, người mặc áo choàng đen đứng ở cửa, anh ta nhìn Camille, khóe miệng khẽ nở nụ cười hơi thích thú.
“Nếu đã đến rồi thì ngồi xuống đi.”
Anh ta nói, con ngươi lấp lánh khiến Camille hơi thất thần…
Đúng là Đường Hạo Phi.
"Đường Hạo Phi, cái này có hơi không ổn nhỉ?"
Sau khi Camille bưng trà cho hai người họ, Thiên Thần mới lên tiếng, anh ta nhìn Camille đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt hơi xấu hổ, lại liếc nhìn Đường Hạo Phi đang ngồi ở đối diện, không khỏi cất tiếng chất vấn.
Nếu như đó là cuộc trao đổi bí mật thì chính là trời biết đất biết anh biết tôi biết mà thôi, tuy rằng mối quan hệ giữa mình và Camille không giống bình thường, hoặc nói là cả hai người đã xác định quan hệ, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng là tổ chức hôn lễ nữa thôi, nhưng có một số việc dù là người thân cũng cần phải che giấu.
Chẳng hạn như cuộc trao đổi bí mật ngày hôm nay với Đường Hạo Phi…
Thế nhưng Đường Hạo Phi chỉ vung tay lên, mở áo choàng đen của mình ra, để lộ cơ thể hoàn chỉnh cùng với khuôn mặt, sau đó nhẹ nhàng duỗi eo, liếc nhìn sắc mặt Camille đang tỏ ra hơi khó chịu, lúc này mới mỉm cười nói.
"Vừa rồi anh nói mấy chuyện kia…ví dụ như kế hoạch lật đổ Yến Kinh gì đó, muốn mời tôi ra tay làm nổ tung thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, ám sát Franke và các cao thủ của Yến Kinh…”
Chương 1800 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]