"Ồ, đúng rồi, Thiên Thần đại nhân, tôi đề nghị anh tốt nhất nên xây dựng thêm mấy trại trẻ mồ côi nữa đi, dù sao không phải mỗi một đứa trẻ đều có được người cha thần thánh như anh đâu…”
Sau khi Đường Hạo Phi nói xong, anh ta bật một tràng cười sảng khoái, không để ý tới vành mắt dần đỏ hoe của Camille và Thiên Thần đang dùng sức siết chặt bàn tay phải lại, anh ta lại mở miệng nói tiếp.
"Vì vậy, ừm, tôi sẽ nhận việc này! Đến lúc đó báo với tôi một tiếng, tôi sẽ ra tay trực tiếp nổ tung thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, tiện tay giết sạch toàn bộ dân số của Yến Kinh. Đúng rồi, chuyện phía sau cứ coi là quà tặng kèm đi, ồ, ngoài ra tôi cũng có điểm mấu chốt của mình, tôi sẽ không giết trẻ em dưới mười tuổi, đến lúc đó Thiên Thần đại nhân cần phải đối xử thật tốt với các chiến sĩ tương lai này đó nhé. Cho nên tôi đề nghị anh cứ xây mấy trại trẻ mồ côi trước đi, chậc, sao thế, đề nghị này của tôi cũng đủ để suy nghĩ thay anh rồi nhỉ, một lượng lớn binh lính đấy. Họ vẫn còn trẻ dễ tẩy não, cấp dưới của anh chắn hẳn sẽ có nhân tài về phương diện này đi? Đây chính là đội quân nhi đồng vô cùng xuất sắc đó…”
"Anh đủ rồi đấy!"
Chiếc trán dưới mặt nạ của Thiên Thần đã nổi đầy gân xanh, anh ta nhìn Đừng Hạo Phi không hề sợ hãi hay cố kỵ, không nhịn được cầm lấy chén trà hất mạnh về phía Đường Hạo Phi, nhưng lại bị anh ta một tay giữ được đặt lên trên bàn. "Tức rồi à? Không hứng thú? Không vui vẻ? Biến thái rồi? Thôi quên đi, không đùa với anh nữa, hãy nhớ lấy điều này, tôi chấp nhận lời đề nghị của anh, lúc nào muốn đối phó với Yến Kinh thì hẵng đến tìm tôi, cứ yên tâm đi, ví dụ như Chiến Thần Huyễn Vũ hay Chiến Thần Thanh Long gì đó, thậm chí là cả bản thân Lâm Hải Phong…tôi đều có thể đảm bảo sẽ xử lý một cách rõ ràng cho anh.”
Sau khi Đường Hạo Phi nói xong câu đó, anh ta đột nhiên đứng dậy đi ra ngoài, Chuyện nên bàn thì cũng đã bàn bạc xong xuôi rồi, chính mình còn nói đùa một câu “nho nhỏ”, ừ, tuy rằng rất muốn ở lại đây nhìn xem sau này sự tình sẽ phát triển ra sao, nhưng mà không biết liệu Văn Vũ có bị úng não mà đuổi theo hay không, chính mình vẫn nên cẩn thận một chút.
Vì vậy Đường Hạo Phi rời khỏi, chỉ để lại một đống lông gà bay đầy đất trong phòng làm việc.
Thiên Thần run rẩy bưng chén trà lên, vừa muốn uống chút nước, lại phát hiện nước trà bên trong đã bị mình hắt bỏ từ lâu. Cơ thể người phụ nữ ngồi ở bên cạnh bắt đầu run lên, như thể đang cố kìm nén cảm xúc muốn bật khóc ra tiếng.
Thiên Thần muốn xoa dịu bầu không khí một chút…nhưng anh ta lại không biết mở miệng từ đâu.
Anh ta chỉ có thể nói như vậy: “Cái kia, thật sự có thai rồi à?”
Camille im lặng không lên tiếng, còn Thiên Thần tiếp tục chậm rãi lên tiếng.
"Nếu đã có thai rồi thì cần phải dưỡng thai thật tốt, một lát nữa tôi cho bác sỹ và chuyên gia dinh dưỡng qua…”
"Có thật không?"
Camille đột ngột lên tiếng cắt ngang lời nói của Thiên Thần, mà anh ta cũng chỉ là giả bộ ngây ngô khờ dại.
“Cái gì mà thật không?”
“Những điều mà Đường Hạo Phi nói kia…là sự thật đúng không?”
Đã nói thẳng chủ đề, cặp lông mày dưới lớp mặt nạ kia của Thiên Thần khẽ nhíu lại, dường như đang oán trách Camille “ngu ngốc”.
"Thật hay giả, điều đó quan trọng đến vậy sao? Những gì anh ta vừa nói chỉ là cường điệu mà thôi! Tôi đã sắp xếp tất cả mọi việc đâu vào đấy rồi, sẽ không gây ra ảnh hưởng lớn lắm."
"Đó là cha của anh…còn có anh cầu xin ông ấy ra tay, anh không sợ ông ấy không thu tay kịp thời, chọc thủng bầu trời đến lúc đó xác chết khắp nơi, anh không sợ bị quả báo hay sao?”
Camille tất nhiên biết rõ bộ mặt thật của Thiên Thần, khi hai người kết hợp thể xác và linh hồn, quan hệ thân mật nhất, hiện tại chỉ còn thiếu một bước là kết hôn nữa thôi, trên thực tế Thiên Thần cũng đều đã tính toán ngày cưới xong xuôi, cho nên trong mắt anh ta thân phận là chuyện không đáng để giấu diếm.
Còn về chuyện này, Thiên Thần chỉ âm thầm thở dài, một lúc lâu sau mới đứng dậy, đi tới phía sau Camille, nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy rồi dịu dàng nói.
"Chuyện này là do Ý chí trái đất đưa ra quyết định, tôi cũng không có cách nào cả, hơn nữa chỉ cần xử lý thích đáng, hậu quả phía sau sẽ không hề tồi tệ như những gì Đường Hạo Phi nói đâu, chờ đến lúc đó hết thảy sức mạnh trên đời này đều là của chúng ta, cả thế giới được vo lại thành nắm đấm, còn có thể chống lại được sự xâm lược của Ma tộc tốt hơn, mà tôi chính là chúa tể của thế giới, cô là vương hậu của tôi…còn con…”
Thiên Thần chỉ vào bụng của Camille.
“Đó là hoàng tử hay công chúa của thế giới.”
“Tôi đã thu xếp mọi chuyện đâu vào đó rồi. Cô chỉ cần coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trở về nghỉ ngơi cho tốt, yên tâm dưỡng thai, chẳng bao lâu nữa cô sẽ nhìn thấy thành quả cố gắng của tôi.”
Chương 1802 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]