Giọng điệu của Thiên Thân dịu dàng và chân thành, như thể những việc mà anh ta sắp làm giống như một cơn gió nhẹ lướt qua mặt hồ không đủ tạo ra bất kỳ gợn sóng nào cả. Thế nhưng tuy rằng Camille không thông mình cho lắm nhưng cũng không phải là kẻ ngốc, từ tất cả nội dung cuộc trò chuyện vừa rồi cô ấy có thể phân biệt được rốt cuộc chuyện này sẽ dẫn đến hậu quả ra sao, hay gây ra ra ảnh hưởng như thế nào.
Cô ấy dùng sức vùng vẫy thoát khỏi cái ôm của Thiên Thần, quay đầu nhìn về phía anh ta, nước mắt lg tròng, trong lòng ngàn vạn lời muốn nói lại chỉ thốt ra được một câu: “Làm như vậy là không đúng…”
Mà sắc mặt của Thiên Thần cũng dần trở nên lạnh lùng.
“Đúng hay sai chỉ là việc trẻ con cần suy nghĩ, người lớn làm việc không phân đúng sau, ý tôi đã quyết.”
Có lẽ anh ta cảm thấy lời mình nói hơi cứng rắn cho nên sau đó lại nói một câu:
"Thôi quên nó, cô không cần phải quan tâm đến chuyện này, cứ giao cho tôi xử lý là được rồi.”
Thiên Thần nói xong bèn ngồi trở lại ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi, rõ ràng không muốn tiếp tục bàn về chuyện này nữa.
Nhưng tận sâu trong lòng anh ta lại đã mắng Đường Hạo Phi máu chó đầy đầu, Chỉ vì vui đùa mà rước cho mình một phiền toái lớn như vậy.
Camille thấy vậy chỉ là vuốt ve bụng của mình, ánh mắt nhìn về phía Thiên Thần dần trở nên phức tạp, cuối cùng vẫn lẳng lặng bước ra khỏi phòng.
Trên đường trở về phòng, bước chân Camille hơi loạng choạng, cô ấy đã nghĩ kỹ tất cả chuyện này nhưng trong lòng dần trở nên lạnh lẽo, cho đến khi trở về phòng ngủ, Camille ngồi trước bàn trang điểm nhìn khóe mắt mình đỏ hoe, rồi lại nhìn xuống bụng dưới vẫn bằng phẳng, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.
Bây giờ con cũng đã có rồi, cô ấy còn có thể làm gì khác đây? Cô ấy là một người phụ nữ, cho dù trong lòng không đồng ý với quyết định của Thiên Thần, vậy thì cũng có thể làm gì được chứ?
Vừa rồi Camille chỉ là bị Đường Hạo Phi miêu tả thảm kịch nhân gian cho nên kích phát lòng thương, nhưng sau khi sự việc lắng xuống bình tĩnh trở lại, cô ấy từ từ đè nén chuyện này ở trong đáy lòng.
Cô ấy có thể làm gì đây? Vì đại nghĩa diệt thân sao? Năng lực không đủ, cô ấy không thể mà cũng không có cách nào giết chết Thiên Thần, bản thân Camille cũng không muốn giết anh ta, so với việc tương lai rất có thể sẽ xuất hiện hàng chục ngàn đứa trẻ mồ côi, thì trước tiên cô ấy cần phải đảm bảo rằng con mình có cha.
Cho dù có là Thánh mẫu thì cũng không thể quá Mary Sue, ngay cả khi trong lòng tồn tại thương hại cũng không thể để tình mẹ bao la…bất kể là người nào sống ở thời mạt thế này đều rất rõ ràng giới hạn ở trong đó.
Báo cho Lâm Hải Phong biết hay sao? Điều đó chỉ khiến cho mâu thuẫn càng trở nên gay gắt, còn không bằng để cho Thiên Thần đè bẹp Lâm Hải Phong, đau ngắn còn hơn đau dài…xét từ bất cứ góc độ logic nào thì Camille chỉ có thể chấp nhận số phận của mình.
Mà Camille đã thực sự chấp số phận của mình rồi…
Cô ấy ngồi một lúc lâu, sau đó bắt đầu thu dọn quần áo của mình.
Mặc dù đã chấp nhận số phận xoay vần, nhưng Camille không muốn ở lại đây thêm nữa, mãi mãi không trở về là điều không thể nhưng ít nhất sau hôn lễ nơi đây sẽ là tổ ấm của mình và cũng là nơi con mình trưởng thành. Tuy nhiên Camille cảm thấy mình hẳn nên trở về bên cạnh Linh, trở về quê hương của mình, thay đổi tâm trạng chờ đến khi hết thảy mọi việc đều kết thúc, rồi gây dựng lại tình cảm với Thiên Thần.
Ừm, có lẽ cũng giống như kiểu cặp đôi giận dỗi nhau…chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.
Bản thân Camille không phải loại phụ nữ mua sắm rất nhiều quần áo, một chiếc vali nhỏ có thể đựng được hết tất cả đồ vật của cô ấy, hơn nữa trong đó phần lớn đều là quà Thiên Thần đã tặng cho mình.
Cô ấy đẩy cửa ra, vừa nhìn đã thấy quản gia đang đứng ở bên ngoài.
“Cô Camille, Thiên Thần đại nhân mời cô cùng dùng bữa tối.”
Quản gia nói, nhưng Camille chỉ lắc đầu: “Nói với Thiên Thần rằng tôi muốn quay lại bên cạnh Linh ở hai ngày.”
Camille nói xong đẩy người quản gia rồi bước ra ngoài, đầu cũng không thèm ngoảnh lại. Cô ấy đi ngang qua hành lang rồi đến vườn hoa trung tâm, qua cổng lâu đài, cô ấy ngoảnh đầu lại nhìn bóng người đang đứng trước ô cửa sổ ở trên đỉnh tòa lâu đài kia, mà người đó cũng đang nhìn về phía mình.
"Chúc anh thành công, nhưng ít nhất đứa trẻ không nên trải qua tất cả những điều kinh tởm này…"
Camille gửi lời chúc phúc và quyết đoán cuối cùng, sau đó bỏ đi mà không thèm ngoảnh đầu lại.
"Hừ, cô ta nói như vậy sao? Vậy thì tôi biết rồi…"
Nghe quản gia báo cáo xong, Thiên Thần nhìn theo bóng dáng người phụ nữ đang dần đi xa, trong mắt từ từ hiện lên từng đợt sóng.
Chờ tới khi quản gia rời khỏi, Thiên Thần quay lại bàn làm việc rồi lấy ra một tập tài liệu, nhưng tập tài liệu này lại khiến cho anh ta ngày càng cảm thấy bực bội.
Người thông minh có một đặc điểm, đó là họ suy nghĩ rất nhiều, mà một người có tâm tư âm trầm cũng có một đặc điểm, đó là họ luôn cảm thấy thế giới đầy ác ý đối với mình. Thật không may, Thiên Thần lại có cả hai điều này! Anh ta hồi tưởng lại một cách kỹ càng tất cả mọi chuyện vừa rồi mới xảy ra, cân nhắc được và mất trong đó, một lúc lâu sau trong mắt ngập tràn sát ý.
Vì vậy anh ta đã nhấc máy liên lạc lên và đưa ra mệnh lệnh mới nhất.
"Giết cô ta!"
Chương 1803 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]