Tình thân hay tình yêu…đều là những điều rất đáng quý, nhưng trong mắt một số người thì những thứ quý giá cũng đều có giá trị rõ ràng của nó.
Kế hoạch làm điên đảo Yến Kinh, Thiên Thần đã lên kế hoạch lâu như vậy rồi, mắt thấy kế hoạch sắp được thực hiện, lần này anh ta thật sự không muốn để xảy ra sai sót, những suy nghĩ đen tối trong lòng khiến anh ta nghĩ rằng Camille sẽ phản bội mình và để lộ thông tin. Vì vậy Thiên Thần quyết định trừ cỏ tận gốc.
Còn về phần người phụ nữ hay đứa trẻ ư? Ngay cả cha mình mà anh ta còn muốn giết, huống chi chỉ là một người phụ nữ chung sống qua ngày cùng với một đứa trẻ được hình thành từ sự kết hợp giữa trứng và tinh trùng trên cơ sở đôi bên không hề có tình cảm thì lại tính là thứ gì chứ?
Đầu bên kia của máy liên lạc cũng đưa ra một câu trả lời rất tự nhiên.
“Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Lúc này Thiên Thần mới đặt máy liên lạc xuống, thở dài một hơi nặng nề. Quyết định này vừa được đưa ra…Thiên Thần bỗng nhiên cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều.
Mánh khóe nhỏ của Đường N đã trở thành hiện thực, anh ta hoàn toàn không quan tâm đến Camille sẽ suy nghĩ như thế nào, bởi vì anh ta hiểu rằng với tính cách của Thiên Thần và tầm quan trọng của kế hoạch, Thiên Thần chắc chắn sẽ xử lý những người ngoài cuộc không nên biết về kế hoạch này một cách sạch sẽ, trong đó thậm chí bao gồm cả người vợ chưa cưới và đứa con của chính mình.
Câu nói hổ độc không ăn thịt con không dùng được trên người của Thiên Thần…
Nguyên nhân chỉ bắt đầu từ một trò đùa của Đường N, muốn xem náo nhiệt, nhưng kết quả gây nên quả thật không hề đẹp đẽ.
Bầu trời trong xanh, đã thiếu đi rất nhiều ký sinh trùng trên trái đất, hoàn cảnh môi trường trái đất bây giờ quả thật tốt đẹp hơn rất nhiều so với trước đây, nhất là “trong cơ thể” của Linh, cây cối rậm rạp, chim hót hoa thơm, phong cảnh xứng với hai chữ tuyệt đẹp, sau khi Camille quay trở lại bên cạnh Linh, lập tức cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.
"Hả? Sao chị lại về rồi? Em còn tưởng chị đã quên mất người bạn cũ này rồi cơ.”
Những chiếc lá cọ xát vào nhau phát ra âm thanh xào xạc, Camille nghe thấy những lời này nở một nụ cười gượng gạo: "Đừng nói về những chuyện này nữa, đã xảy ra một vài chuyện không mấy vui vẻ, chị muốn ở cùng em khoảng hai ngày, sao vậy? Em sẽ không xua đuổi người bạn cũ là chị đây đấy chứ?” .
Sau khi hai người bạn thân thiết trêu đùa nhau, Linh chủ động mở ra một lối đi cho Camille, cuối con đường là căn nhà gỗ mà cô ấy đã từng ở.
Căn nhà gỗ bài trí thật thanh nhã thoải mái, Camille bước vào rồi đặt túi xuống, trong đầu vẫn luôn nghĩ tới chuyện tồi tề vừa xảy ra, không khỏi thở dài một tiếng.
"Thôi quên đi, không nghĩ nữa…Ngủ một giấc ngày mai sẽ tốt đẹp hơn, cố lên!”
Camille tay phải nắm lại thành quyền rồi tự cổ vũ cho chính mình, sau đó buông lỏng tâm trạng, mí mắt dần nặng trĩu, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài tiếng những chiếc lá cọ xát vào nhau như thể đang chơi một khúc nhạc hát ru êm đềm, mãi cho đến khi Camille đã say giấc nồng, hóa thân của Linh đột ngột xuất hiện bên ngoài cửa sổ, cô ta nhìn Camille đang say ngủ, không biết tại sao cảm xúc rối bời chợt thoáng hiện trong khóe mắt.
Cho đến khi màn đêm u tối bao phủ.
Vầng trăng lơ lửng trên bầu trời, ánh trăng đêm nay rất sáng, chiếu rọi xuống mắt đất, tạo thành những vệt lốm đốm trong rừng cây.
Bên ngoài khu rừng, mấy trăm người bí ẩn mặc áo choàng đen bước đi vội vã. Họ nhanh chóng bao vây toàn bộ khu rừng. Dựa theo tín hiệu từ tai nghe, họ lấy ra các thiết bị thần bí có thông số kỹ thuật chỉnh tề từ trong không gian của nhẫn trữ vật ra, sau đó lắp đặt và kích hoạt, một bức màn ánh sáng màu lam nhạt bất ngờ bao trùm cả khu rừng.
“Thiết bị gây nhiễu liên lạc đã được kích hoạt.”
Giọng nói này phát ra từ tai nghe, tên cầm đầu cởi mũ trùm đầu xuống, để lộ đôi má tái nhợt không còn chút máu.
“Bắt đầu hành động!”
Khi bốn chữ này được thốt ra, đám người áo đen này lập tức xông vào rừng cây nhanh như một cơn gió.
Bên trong ngôi nhà gỗ, Camille vẫn đang ngủ say, lúc này cây cối bên ngoài ngôi nhà gỗ đột nhiên xôn xao, từng cành cây lặng lẽ bò ra như những con rắn quấn quanh ngôi nhà gỗ. Thân ảnh của Linh lại xuất hiện bên ngoài căn nhà, cô ta nhìn thấy Camille đang ngủ trong phòng, vẻ quyết tuyệt chợt lóe lên trong mắt.
“Mệnh lệnh của Thiên Thần đại nhân, kế hoạch đã được đưa ra bởi Ý chí trái đất, Linh không có vấn đề gì chứ?”
Giọng nói của người mặc áo choàng đen vang lên bên tai, Linh chỉ do dự giây lát rồi sau đó lập tức gật đầu.
“Đó là vinh dự của tôi khi có thể làm việc cho hai vị đại nhân.”
Cô ta nói ra sau đó suy nghĩ chợt xoay chuyển.
Đột nhiên cả khu rừng đều trở nên xôn xao. Rất nhiều cây cối cao lớn dường như được phù phép sống lại, chúng huơ những nhánh cây của mình, dây đằng cuốn chặt lấy ngôi nhà gỗ sau đó dùng sức thật mạnh. Sức mạnh khổng lồ đó thế những đã bóp căn nhà gỗ thành những mảnh mùn cưa nát vụn chỉ trong tính tắc.
Chương 1804 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]