Một tiếng kêu hơi đau đớn phát ra từ bên trong dây đằng.
"Linh? Em đang làm gì vậy? Đừng đùa nữa em làm chị đau đấy!"
"Xin lỗi, Camille, đây không phải là một trò đùa."
Đến tận bây giờ giọng điệu của Linh đã bình tĩnh trở lại, lòng trung thành và tình nghĩa…cô ta chỉ đành đưa ra sự lựa chọn của bản thân.
Vì thế dây đằng lại siết chặt một lần nữa, cùng với sức lực ngày càng lớn mạnh, Camille bị dây đằng thắt chặt khiến cho hô hấp khó khăn, bỗng chốc hiểu ra hoàn cảnh hiện tại của chính mình.
Bạn gái thân thiết của mình…người bạn tốt…đây là định giết chết mình ư?
Đến bây giờ cô ấy vẫn không thể nào hiểu nổi tại sao Linh lại muốn ra tay giết mình như cũ, nhưng điều này không có cách nào thay đổi mong muốn sống sót theo bản năng của con người, chỗ ống tay áo của Camille đột nhiên bắn ra mấy cuộn tranh, ngay khi cuộn tranh được mở ra, rất nhiều dây đằng được phóng ra từ trong bức tranh, chúng quấn lấy đám dây đằng mà Linh điều khiển ở bên ngoài, thế nhưng nhường ra một chút không gian cho Camille.
Cô chạm vào nhẫn trữ vật bằng một tay, lại có hàng chục cuộn tranh bay ra, sau đó hơn chục con thú biến dị hung dữ thoát ra khỏi bức tranh, ngay lập tức lao vào cắn xé dây đằng.
Ngày thường cô ấy vẽ tranh rồi giữ lại, dành để sử dụng vào những thời điểm mấu chốt, cũng giống như một số nhà nghiên cứu khoa học, nhìn bề ngoài trông có vẻ vô dụng không có lực sát thương, nhưng khi đạo cụ được tích lũy ngày càng nhiều, chờ tới lúc bùng nổ đủ để sinh ra uy lực cực lớn.
Mãi cho đến khi mọi chuyện kết thúc, Camille mới nhìn thấy cảnh vật bên ngoài.
Bầu trời đêm đầy sao đã được bao phủ bởi một bức màn ánh sáng màu lam nhạt bao phủ. Rất nhiều chim chóc côn trùng cùng các loài thú đều bị sát ý làm cho kinh hãi, tranh nhau chạy trốn khỏi nơi đây, mà phía trước hóa thân của Linh đứng bễ nghễ ở đó, cô ta đứng trên ngọn một chiếc cây, trong mắt lộ ra sát ý ngút trời.
Sau đó Camille lại nhìn thấy gần một trăm người bí ẩn mặc áo choàng đen bước ra khỏi rừng. Người đứng đầu có gương mặt của người châu Á, sắc mặt tái nhợt không chút hồng hào, khiến người ta cảm thấy ghê tơm và chán ghét.
“Tôi là Lý Toàn An, đến lấy mạng cô theo lệnh của Thiên Thần đại nhân.” Giọng nói của Lý Toàn An rất ôn nhu, còn có chút quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành, nhưng Camille nghe thấy mà chỉ cảm thấy lạnh cả người, trong đôi mắt cô ấy hiện lên ánh sáng không dám tin tưởng.
"Sao có thể…tôi là vị hôn thê của anh ta…tôi đang mang thai con của anh ta… các người…"
Camille cứ nói nhưng giọng ngày càng hạ thấp, đến lúc này cô ấy mới hiểu được mức độ tàn nhẫn và độc ác của Thiên Thần vượt xa so với suy đoán của bản thân.
“Giết cô ta đi!”
Lý Toàn An ra lệnh, sau đó dây đằng lại nhảy nhót lần nữa, đôi mắt của Linh hiện lên ánh sáng lạnh lẽo, sát khí đó khiến cả người Camille không khỏi sởn gai ốc. "Linh…em hãy nghe chị nói…"
"Camille, xin lỗi, em nghĩ chị vẫn là trực tiếp chết đi thì hơn!"
Trận chiến bùng nổ trong nháy mắt!
Lý Toàn An cũng không ra tay ngay, các em ăn thịt người của ông ta cũng không nhúng tay vào trận chiến lần này. Bọn họ chỉ yên tĩnh chờ ngoài chiến trường, chờ kết quả… hoặc là chờ thời cơ miêu sát.
Loại quyết sách này cũng không mù quáng, bởi vì Linh là thể ý chí tộc đàn, thật sự có sức mạnh nghiền ép Camille.
Dây leo đầy trời giống như vô số con trăn khổng lồ đang múa may, chúng giống như roi quất vào người những sinh vật hội họa do Camille triệu hồi ra, khiến chúng trở thành rất nhiều chất nhuộm. Cho dù tranh cuộn Linh do Camille miêu tả thì Linh giả do cô ta triệu hồi ra về cơ bản cũng khác biệt với Linh thật.
Trận chiến chính diện, có sự tồn tại của Linh là đủ rồi. Đám người Lý Toàn An thì phòng bị, đơn giản chỉ là tâm tư tạo ra một Linh khác.
Xét cho cùng, mấy thứ như tình cảm có biến số thật sự lớn quá mức…
Nhưng tình huống xấu nhất trong dự đoán cũng không xảy ra – sau khi Linh và Thiên Thần thương lượng xong, Linh quả quyết từ bỏ bạn thân của mình, quay người nhập vào vòng tay của mẹ Trái Đất. Nhìn sát ý nghiêm nghị và sự ra tay quả quyết này, Lý Toàn An cho rằng chuyện này không còn bất cứ biến hóa gì nữa… Nghĩ vậy, Lý Toàn An thậm chí thấy hơi buồn cười.
Bạn nói xem những sinh vật biến dị này cho dù là não bị biến dị cũng không có gì khác nhau. Bọn chúng coi suy nghĩ, hành động, sự tôn sùng của ý chí Trái Đất làm thánh chỉ, không hề bận tâm ý chí Trái Đất có sai hay không.
Không có suy nghĩ và ý chí của bản thân, có khác gì con rối đâu?
Đúng lúc này, Lý Toàn An nhìn thấy Camille nhân lúc Linh không tấn công đã móc thiết bị liên lạc ra, muốn cầu cứu từ bên ngoài… Lý Toàn An chỉ cười khinh miệt mà thôi.
Vì sao không mai phục trên đường Camille trở về? Còn không phải là bởi vì không đủ thời gian, nhân thủ không đồng đều, sợ xuất hiện lỗ hổng và sơ sẩy trong phòng thủ sao?
Nhưng hiện tại bố trí đã xong, Lý Toàn An rất tin tưởng lần phục sát này không có bất cứ khoảng trống phòng thủ nào nữa.
Camille chắc chắn phải chết!
Nhưng sự thay đổi không đến trong dự đoán vẫn xảy ra trong một giây.
Trong tai nghe bỗng dưng truyền đến tin tức của bộ đội ngoài cảnh giới.
“Đại nhân, bên ngoài có hai con thú biến dị chạy tới. Một con đại tinh tinh và một con ngựa… Con đại tinh tinh kia… Mẹ nó…”
Chương 1805 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]