Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1828: CHƯƠNG 1828: NGƯỜI GIỮ LỜI THỀ 1

Tiếng ồn ào bên ngoài lọt vào tai Mocha, nhưng cậu ta không quan tâm. Sau khi bóp vỡ bộ đàm trong tay, cậu ta cũng hiểu được lập trường của mình đã thay đổi…

Tuy nhiên những thứ này không còn quan trọng nữa…

Điều quan trọng là giữ vững lòng quyết tâm. Khi sống ai cũng sẽ có chút cố chấp, bất kể là người xấu hay người tốt, sâu trong lòng vẫn có chút yếu mềm.

Lần này, mệnh lệnh của Thiên Thần đã phá vỡ hoàn toàn một thứ điều gì đó mà Mocha luôn cố chấp. Do đó giữa lòng trung thành và chính nghĩa, cậu ta đã chọn chính nghĩa.

Cậu ta không biết có bao nhiêu binh lính sẽ lựa chọn giống mình, vì vậy Mocha đứng dậy và bước ra ngoài.

Sau khi Mocha ra khỏi phòng, tất cả những gì cậu ta thấy bên ngoài là cảnh người ngã ngựa đổ.

Vô số tiếng kêu không ngớt của biến dị thú, dưới tình thế cấp bách, họ thậm chí không quan tâm đối phương có thể nghe hiểu tiếng ngoại tộc hay không, chỉ không ngừng gào thét.

Hoảng loạn, nhưng lại có một chút trật tự trong đó.

Trên đài cao phía xa, phó quan thuộc tộc sư tử đang gào lên. Dưới sự tổ chức của ông ta, từng con biến dị thú hoặc là tiến đến hoặc là rời đi, rất nhanh, doanh trại được phân chia rõ ràng.

Nhân tộc thì không cần phải nói, không ai tin lời của phó quan, cũng không ai tin Thiên Thần lại ra cái lệnh ngu ngốc này. Nhưng biến dị thú thì khác, có khoảng 1/3 biến dị thú đứng về phía phó quan xếp thành đội hình chiến đấu ngay ngắn.

Cho đến khi đội hình chiến đấu bố trí xong, phó quan mới nhìn Mocha, sau đó cũng không nói gì với đối tác đã hợp tác năm năm, một người dẫn quân tiến công về phía trước, một người vẫn đứng nguyên tại chỗ.

“Đại ca Mocha, những gì phó quan vừa nói đều là thật sao?”

Mocha im lặng một lúc mới gật đầu.

Lập tức nơi đây bắt đầu xôn xao, còn Mocha chỉ bay lên đài cao, nhìn các binh lính đang hỗn loạn phía dưới, chậm rãi mở miệng.

“Tôi không làm được…”

Giọng nói trầm thấp vang vọng khắp nơi, hiện trường hỗn loạn dần dần lắng xuống.

“Lệnh của Thiên Thần, tôi không làm được…còn mọi người ở lại nơi này có lẽ cũng không làm được đúng không?”

Mocha không cần nhìn cũng biết câu trả lời, cậu ta không ngẩng đầu, chỉ tự mình nói.

“Lựa chọn của mọi người không sai, lựa chọn của tôi cũng không sai, những người đã đi, lựa chọn của họ cũng không sai, thậm chí đến người đuổi chúng ta ra cũng không có gì sai…Nhưng chuyện đã đến nước này, thì rốt cuộc ai mới là người sai đây…”

Là ai sai?

Những binh lính phía dưới cũng không biết… Hoặc là, họ cũng biết được lờ mờ, nhưng không nói ra được logic trong đó…

Vì vậy Mocha đưa ra câu trả lời của mình.

“Thiên Thần, Lâm Hải Phong, Văn Vũ…Tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tôi cũng không hiểu tại sao chuyện lại đến nước này, nhưng tôi vẫn có khả năng phân biệt đúng sai. Tôi thấy cầm đao chém về phía đồng đội của mình, bất luận là giết người hay là bị giết, làm như vậy đều là sai, vị vậy tôi từ chối mệnh lệnh của Thiên Thần.”

“Thiên Thần rất tức giận…Còn ngữ khí lúc đó của tôi, có lẽ khiến cho ngài ấy rất không vui. Vì vậy kết quả của việc từ chối này, tôi nghĩ mọi người có lẽ cũng đoán được. Tương tự, lần từ chối này cũng liên quan đến nhiều vấn đề nan giải… Điều chủ yếu nhất là liên quan đến thân phận hiện tại của chúng ta.”

Theo âm thanh của Mocha, phía dưới cũng đột nhiên im lặng.

Chuyện vừa rồi xảy ra quá đột ngột, những người lính này tuy mạnh nhưng chỉ biết chém giết, hoàn toàn không nghĩ đến những vấn đề bên trong chuyện này. Hiện tại Mocha nói ra trước mặt mọi người, thì lập tức làm bừng tỉnh họ.

Cái gì gọi là vấn đề thân phận?

Trước đây, họ là binh của Thiên Thần, hiện tại do Mocha dẫn đầu rời khỏi Thiên Thần, thân phận của họ lập tức trở nên khó nói.

Đây không chỉ là vấn đề lập trường, trong đó còn liên quan đến rất nhiều sự phân chia lợi ích, ai quản lý hậu cần.

Trước đây là Thiên Thần, hiện tại là No one…

Bị đuổi khỏi chiến trường chính có nghĩa là không chiến đấu, không chiến đấu thì không có chiến lợi phẩm, không có tiền, không có đồ ăn thức uống. Chỉ có sức mạnh to lớn, nhưng lại thiếu đi hai nguồn thu lợi quan trọng - sự hỗ trợ của thế lực phía sau và lợi ích thu được thêm từ chiến trường chính.

Không được coi nhẹ hai điều này, trước đây, đây là hai nguồn thu lợi duy nhất của những người lính này.

“Vữa nãy ở trong kia tôi đã nghĩ rất nhiều, vì vậy nghĩ ra được một số đường lui cho mọi người.”

Mocha nói xong, sau đó chỉ về phía binh lính nhân tộc đang xếp hàng ngay ngắn ở phía ngoài cùng: “Mọi người có thể ai về nhà nấy, dựa vào thực lực của mọi người có thể không lo ăn mặc.

Những binh lính nhân tộc dưới trướng Thiên Thần hầu hết đều được tập hợp từ những điểm tập trung lớn, nếu nói trung thành… đừng đùa nữa, làm gì có cái gọi là trung thành, kể cả có cũng là lòng trung thành với điểm tập trung của quốc gia mình. Không có chiến trường chính thì cũng thôi đi, anh còn muốn tôi mất đi quân lương? Chẳng lẽ ông đây lại phải lăn lộn cùng với mấy kẻ lang thang, xông vào bảo địa?

Đãi ngộ của quân nhân tốt hơn nhiều so với những người lang thang đó.

Vì vậy ý kiến lựa chọn rõ ràng.

Chương 1828 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!