Những người anh em da trắng, da đen châu Phi này bỏ vũ khí xuống. Họ chỉ hành quân lễ với Mocha sau đó quay đầu bỏ đi.
Trong số binh lính xông pha trên chiến trường chính, ai cũng là đỉnh phong cấp 7, trong số đó thậm chí còn có không ít cường giả cấp phá hạn. Họ làm sao mà không thể tìm được cái ăn. Về nhà một chuyến, ngày hôm sau là có cán bộ cấp trung ở điểm tập trung đến hỏi thăm, vì vậy quân hàm đi một vòng lại quay trở lại…thậm chí nếu không cần mặt mũi, hiện tại họ cởi bỏ quân phục, gỡ bỏ quân hàm trở lại chiến trường chính nói chuyện với Phương Bạch, một chiến sĩ của Yến Kinh mạnh mẽ mới được ra lò.
Đừng thấy họ không hiểu những chuyện chó má của cao tầng, nhưng không biết cũng có cái tốt của không biết, ít nhất họ không cần quản cái mồm của mình là đủ rồi.
Lần này đi, binh lính nhân tộc trong tay của Mocha ban đầu mất đi 4/5. 1/5 còn lại là chiến sĩ sau này được Thiên Thần bồi dưỡng ra. Nhưng sau năm năm kề vai sát cánh chiến đấu, rất rõ ràng, cùng ăn cùng ở, cùng chiến đấu bên Mocha có uy tín hơn nhiều so với Thiên Thần ở trên trời.
Mocha nhìn những người còn lại, gật nhẹ đầu ra hiệu họ đứng phía sau mình. Sau đó lại nhìn đông đảo biến dị thú của các tộc.
Lúc này, khuôn mặt của những biến dị thú mù mịt, rõ ràng là trở tay không kịp với những chuyện vừa xảy ra.
“Còn về mọi người, con đường đầu tiên là về nhà, về tộc của mình, tuy làm như vậy con đường tương lai của mọi người sẽ không bằng những nhân tộc vừa rời đi, sẽ có những chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Nhưng đây vẫn có thể xem là một lựa chọn tuyệt vời…Ít nhất không cần đi theo phó quan của tôi liều chết.”
Nói xong, những biến dị thú bên dưới lập tức kích động, nhưng rất nhanh sau đã trở nên bình tĩnh. Sau đó hai biến dị thú họ mèo bước ra khỏi hàng trước, đi về phía xa.
Nhìn vào đường đi, đích đến của họ chắc là con đường dịch chuyển của cứ địa khu 7 ở Washington…
Về nhà, cũng xem là một trong những lựa chọn của đám biến dị thú này. Nhưng đáng tiếc là rất đông biến dị thú không có khái niệm “nhà”, nhiều hơn nữa là những con vẫn còn mơ hồ đứng tại chỗ, đợi sự sắp xếp tiếp theo của Mocha.
Những biến dị thú rời đi không nhiều, chỉ khoảng 1/10 số biến dị thú ban đầu. Nhìn những chiến sĩ còn lại, Mocha gật nhẹ đầu, cuối cùng khóe miệng nở một nụ cười.
“Vậy thì những người còn lại, sẽ không còn lối thoát nữa.”
Tất cả im lặng.
“Vừa khéo, tôi cũng vậy…”
“Nếu mọi người đã đồng bệnh tương liên…vậy thì chi bằng mọi người đi theo tôi, đúng lúc tôi cũng có một ý tưởng.”
Lúc này Mocha hai mắt phát sáng, giống như nhìn thấy một tương lai nào đó có thể xảy ra trong dòng chảy thời gian.
“Mọi người từ chối mệnh lệnh của Thiên Thần, tôi cũng vậy, không phải vì chúng ta bất trung, chỉ là vì chúng ta còn có một lý tưởng vĩ đại hơn.”
“Còn nhớ lời thề chúng ta đã tuyên thệ khi bước vào cứ địa trạm tiền tiêu khu 7 không?”
“Tôi xin thề: không quên sơ tâm, dũng cảm tiến lên!”
“Tôi xin thề: dùng cơ thể của mình để xây thành bức tường thành không thể phá vỡ!”
“Tôi xin thề: sẽ trở thành thanh gươm và lá chắn bảo vệ mọi chủng tộc!”
Bài ca tuyên thệ ngày càng vang vọng. Mocha nhìn nhân tộc và biến dị thú đang cất cao bài ca tuyên thệ, cuối cùng cười thoải mái.
“Xem ra, mọi người không quên, tôi cũng không quên! Trong mắt của tôi, lời thề từ trong tim này còn quý trọng hơn nhiều mệnh lệnh chó chết của Thiên Thần.”
“Vậy thì, bắt đầu từ hôm nay… Tôi sẽ không nghe theo lệnh của bất kỳ ai nữa, tôi sẽ giữ sự kiên trì ăn sâu vào trái tim của chúng ta. Từ nay về sau, tôi chỉ chỉ chiến đấu vì bản thân mình, chỉ chiến đấu vì thế giới này.”
“Còn mọi người?”
Kết quả không cần phải nói, lúc này, đám đông phía dưới rất phấn khích. Bài phát biểu ngắn của Mocha là khơi dậy nhiệt huyết và sự kiên trì sâu trong lòng mỗi chiến sĩ.
“Vậy chúng ta thành lập một tổ chức…tên là, người giữ lời thề… để thu nhận những người đã chịu tổn thương, không muốn chịu sự sắp xếp của người khác, đã chịu đủ những hư tổn vô nghĩa, nhưng vẫn thực sự muốn làm điều gì đó cho thế giới này…”
Cái gọi là người giữ lời thề thực chất chỉ là sản phẩm của sự chấp niệm nhất thời của Mocha, cậu ta không thể ngờ được ý nghĩa và hậu quả của bài phát biểu hôm nay của mình, sau khi nghị quyết được thông qua, Mocha bước xuống đài trước sự cổ vũ của mọi người. Bề ngoài thì mặt mày rạng rỡ nhưng đằng sau, Mocha lại đang chửi rủa…
Bởi vì vấn đề tương tự đã xảy ra với cậu ta…
Tiền! Tiền ! Tiền!
Đông người như vậy, Mocha cũng không thể dùng tình yêu để phát ra điện…
Nhưng có một đạo lý là người rời đi cây cũng chết. Sau khi Mocha thành lập người giữ lời thề, mới nghiêm túc nghĩ ra một cách cũng không phải là cách.
Do đó, cậu ta dẫn theo tất cả người giữ lời thề, hùng hổ xông đến chiến trường chính của khu 7.
Đây đương nhiên không phải là để công phá cổng thành của chiến trường chính…
…
Chương 1829 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]