Người nói chính là Thi Khôi vừa suy nghĩ về nhân sinh trong thời gian ngắn. Nhưng đối diện với Thi Khôi rõ ràng là đang rất tức giận, Vân Khôi chỉ biến thành một đám mây giông khổng lồ màu đen, liếc Mocha một cái, sau đó mới nhún vai bĩu môi.
“Đùa thôi mà, dù sao cũng đang rảnh…”
“Ngươi!”
Thi Khôi lập tức cạn lời, còn Vân Khôi cũng biết Thi Khôi mềm lòng. Lập tức biến trở lại thành luồng khí bay về cứ địa trạm tiền tiêu khu 7.
Lúc này Mocha mới cảm thấy nhẹ nhõm, nhìn Phương Bạch và Thi Khôi trước mặt, miệng nở một nụ cười gượng gạo.
“Tôi thực sự không đi cùng đường với bọn họ, mấy người tin không?”
Phương Bạch nghe xong chỉ thở dài…
“Vào trong trước rồi nói tiếp.”
…
“Vì vậy tóm lại là lần này cậu tự quay lại, chỉ là muốn tìm một lối thoát cho những chiến sĩ không còn nơi nào để về kia, đúng không?”
Phương Bạch cầm tách trà lên, bình tĩnh hỏi.
Còn Mocha chỉ nhẹ nhàng cúi đầu.
“Tôi từ chối mệnh lệnh của Thiên Thần, nhưng phó quan của tôi rõ ràng trung thành hơn tôi, vì vậy với xảy ra thảm kịch này.”
Nói đến đây, cậu dường như nghe thấy tiếng hít thở của Thi Khôi ở bên cạnh trở nên nặng nề hơn.
“Nhưng chuyện đã xảy ra rồi thì cũng để nó qua đi. Chuyện này rốt cuộc là như nào, hiện tại không còn quan trọng đối với tôi nữa.”
“Vừa rồi, sau khi tôi từ chối mệnh lệnh của Thiên Thần, tôi đột nhiên nghĩ, nghĩ đến việc tập hợp những chiến sĩ không muốn tham gia cuộc chiến nội bộ, không có nơi nào để đi, tổ chức thành một nhóm duy nhất…”
“Không có cấp trên, không có tranh chấp quyền lợi cấp cao, chúng tôi chỉ chiến đấu vì lí tưởng của mình, chiến đấu để bảo vệ mình.”
Khi Mocha nói ra điều này, Thi Khôi và Phương Bạch đều ngạc nhiên nhìn cậu ta.
Họ không ngờ rằng Mocha to lớn thô kệch này lại nghĩ ra được chuyện này.
Tuy nhiên Mocha bị nhìn chằm chằm chỉ cười khổ.
“Nhưng vấn đề là chúng tôi cũng cần phải ăn… có những vấn đề về tiền bạc, tôi không có cách giải quyết, vì vậy tôi nghĩ đến Yến Kinh.”
“Vì vậy…muốn chúng tôi cung cấp vật tư để nuôi các cậu, đúng không?”
Trên màn hình của máy truyền tin, Lâm Hải Phong đã thu lại vẻ suy sụp vừa rồi. Toàn bộ chuyện này, ngay cả hiện trường vụ thảm sát, trong lòng Lâm Hải Phong biết rõ. Nhưng càng bi thảm, càng tàn khốc, Lâm Hải Phong lại càng cảm thấy mình phải nhìn toàn cảnh tất cả chuyện này.
Cũng vì vậy, máy truyền tin đến giờ vẫn chưa tắt…cũng vì vậy, Lâm Hải Phong đã nghe hết những lời Mocha nói không lọt chữ nào.
Nghe thấy lời này, Mocha lập tức ngẩng đầu nhìn máy truyền tin, liền thấy bóng dáng của Lâm Hải Phong. Mocha vừa định lắc đầu, ai ngờ được Lâm Hải Phong ở đối diện lại trả lời một cách gọn gàng.
“Tôi đồng ý!”
“Tôi sẽ không ra bất kỳ mệnh lệnh nào cho các cậu, không bắt các cậu làm những chuyện các cậu không muốn làm, hơn nữa mỗi tháng tôi đều sẽ cung cấp đầy đủ vật tư cho các cậu, kể cả cậu nói sau này những người giữ lời thề sẽ mở rộng quy mô, phát triển lớn mạnh, thu hút thành viên với. Tất cả những điều này, tôi sẽ tài trợ, tôi sẽ hỗ trợ.”
Giọng điệu của Lâm Hải Phong bình tĩnh, giống như đang nói một chuyện vặt vãnh nào đó. Tuy nhiên lời hứa này, tổng lượng tài nguyên liên quan trong đó, sợ là không quá 10 năm cũng đủ để xây dựng một cứ địa trạm tiền tiêu mới.
Mọi thế lực đều có định mức thu chi, Lâm Hải Phong đã hứa chuyện này vậy là sẽ có thêm một khoản chi tiêu khổng lồ ngoài định mức, vậy chắc chắn sẽ phải giảm chi tiêu một phương diện khác.
Giáo dục, cơ sở hạ tầng, dưỡng lão, phúc lợi…
Tóm lại, Lâm Hải Phong nói thì đơn giả, nhưng thực sự có quá nhiều những vấn đề liên quan.
Nghe vậy, ba người Mocha đột nhiên im lặng.
Họ cũng đoán được thứ mà Lâm Hải Phong phải bỏ ra là gì…
Một lúc sau, giọng nói thoải mái của Lâm Hải Phong phát ra từ máy truyền tin.
“Thực ra, đối với người giữ lời thề mà cậu nói tôi thực sự rất xem trọng. Trước đây tôi cũng có suy nghĩ như vậy, chỉ là mọi chuyện chưa đi đến bước này mà thôi. Tôi thường nghĩ rằng, có thể khi tôi già rồi, không thể xoay sở Yến Kinh to lớn này được nữa, có lẽ tôi cũng sẽ tự mình thành lập một tổ chức như vậy…”
“Dẫn theo những người cùng chung chí hướng, không ràng buộc, không có những chuyện lộn xộn…thật tốt…”
“Trước đây cũng không nhìn ra, tên nhóc như cậu lại có suy nghĩ này. Vì cậu đã giúp tôi hoàn thành tâm nguyện mà tôi không làm được, vậy tôi cũng giúp cậu một lần. Chuyện này cứ quyết vậy đi.”
Cũng không biết Lâm Hải Phong là thực sự thoải mái hay là đang giả vờ thoải mái.
Nhưng Mocha chỉ lắc đầu.
“Điều này không giống với suy nghĩ của tôi, không giống mục đích tôi thành lập người giữ lời thề. Chúng tôi nếu đã không muốn chịu sự ràng buộc, vậy cũng không thể nhận ân huệ. Tôi chỉ muốn xin Lâm Hải Phong đại nhân chia cho chúng tôi một địa bàn. To cũng được, nhỏ cũng được, nhưng phải có chiến trường, ví dụ khu 7 lục địa 0666 không tồi.”
Khu 7 lục địa 0666, bên trong bao trùm 7 cánh cổng ma giới.
“Sau này, nơi đó sẽ là phòng tuyến của chúng tôi. Chúng tôi sẽ tự cung tự cấp ở đó, những vật tư còn thiếu, chúng tôi sẽ dùng ma tinh thu được trong các trận chiến trao đổi với Yến Kinh. Ngài thấy như vậy được không?”
Cách này, nói thế nào nhỉ, có tính khả thi nhất định, nhưng bản chất vẫn không thay đổi chút nào. Chẳng phải vẫn cướp thịt từ chiến trường chính sao?
Chương 1832 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]