Một bên thu được nhiều, tất nhiên bên còn lại sẽ ít. Hơn nữa trong này còn có vấn đề phân bố chiến khu không đều.
Nếu ma tộc quyết định tiến công vào khu 7 lục địa số 0666, 7 cánh cổng ma giới, số lượng ma vật được thả ra sẽ là một con số vô cùng lớn, Mocha có thể chống đỡ được?
Không thể…
Nhưng đối với điều này, Lâm Hải Phong vẫn không cần nghĩ liền đồng ý luôn.
“Tôi đồng ý! Cách này của cậu còn tốt hơn đề nghị vừa rồi của tôi.”
Một vấn đề có liên quan đến tôn nghiêm…Nếu những người giữ lời thề có nguyện vọng lớn như vậy, thế thì cũng giống như Lâm Hải Phong nuôi một đám phế nhân, đem những chiến sĩ không muốn vung đao về phía đồng đội nuôi nhốt lại, thực sự thà để họ sống trong chiến tranh còn hơn.
“Nhưng tôi vẫn có một điều kiện đối với các cậu.”
“Ngài nói đi.”
“Cháu của tôi, Lâm Khuyết, cùng với nhóm kỵ sĩ hắc phong dưới trướng của nó.”
Nói đến đây, Lâm Hải Phong ngừng lại một chút.
“Thực ra chiến trường chính không hợp với nó, sự mài giũa ở đây không đủ. Đúng lúc, lý tưởng của người giữ lời thề của cậu rất giống của tôi, tôi muốn Lâm Khuyết với nhóm kỵ sĩ hắc phong của nó gia nhập vào người giữ lời thề của cậu…”
Nghe những lời này, Mocha cau mày, cũng không chắc về suy nghĩ của Lâm Hải Phong.
Ông muốn cài người vào người giữ lời thề, sau đó đồng hóa, biến người giữ lời thề thành thế lực của ông, hay là…
“Điều kiện tiên quyết là bọn họ sẽ rút khỏi Yến Kinh, hơn nữa tôi sẽ nói với Lâm Khuyết là từ nay về sau nó sẽ là binh dưới quyền của cậu. Nó không cần quyền lực, nó chỉ cần duy trì cơ chế của nhóm kỵ sĩ hắc phong là đủ rồi. À đúng rồi, nếu nhóm kỵ sĩ hắc phong giảm thành viên, ưu tiên huy động nhân lực từ người giữ lời thề để bổ sung. Cậu nghĩ sao?”
Nghe Lâm Hải Phong giải thích, Mocha vui mừng khôn xiết.
Mocha hiểu rõ Lâm Khuyết mạnh cỡ nào. Cậu cũng sợ mình ở khu 7 lục địa 0666 đứng không vững. Nhưng nếu có Lâm Khuyết và nhóm kỵ sĩ hắc phong, chắc chắn sẽ gia tăng sức mạnh của người giữ lời thề.
Nhìn biểu cảm của Mocha, lão Lâm đột nhiên bật cười.
“Vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Phương Bạch, tí nữa cậu nói chuyện này với Lâm Khuyết.”
“Chuyện này…cha…Phương Ngọc Quỳnh…”
Ý của Phương Bạch là muốn Phương Ngọc Quỳnh cũng gia nhập người giữ lời thề.
Lý do rất đơn giản. Yến Kinh hiện giờ rất khó khăn, mọi người ai cũng vậy. Nếu đem so sánh, thế lực trung lập giữa ba bên như người giữ lời thề, rõ ràng là không khó khăn như vậy nữa.
Mặc dù họ sắp phải đối mặt với sự tấn công của 7 cánh cổng ma giới của khu 7…
“Cha có sự sắp xếp khác cho nó.”
“Vâng, con hiểu rồi…”
…
Mocha rời đi chở đầy thu hoạch, cậu ta rất hài lòng.
Trên thực tế, Lâm Hải Phong vẫn dễ nói chuyện. Nhưng một vấn đề khác lại bày ra trước mặt ba người ở đây.
“Văn Vũ đối với chuyện này liệu sẽ có phản ứng thái quá không?”
Vấn đề này, Phương Bạch nói ra trước.
Trong mắt Phương Bạch, anh đoán rằng sau khi Văn Vũ biết được tin này, chắc chắn sẽ ngay lập tức đặt câu hỏi, bọn họ có phải đóng kịch để nương nhờ người khác không, bọn họ có phải giả vờ đáng thương thể có được sự tin tưởng của các anh không, người giữ lời thề này có phải là quỷ kế của Thiên Thần không…
v.v…
Thực ra nói một cách chính xác, vấn đề ở đây không nhỏ. Mặc dù chân tướng chuyện này quả thực giống như những gì Mocha nói, nhưng đối với một số người quá đa nghi, chuyện này không quá có thể qua được sự cân nhắc của họ.
Phương Bạch và Thi Khôi tin Mocha, còn Lâm Hải Phong bởi vì suy nghĩ đến tình hình hiện tại mới đồng ý giúp Mocha lần này. Ai biết được ông sẽ để Lâm Khuyết đi theo họ, có ý giám sát Mocha hay không…
Tóm lại vẫn là ván cờ của cao tầng khiến người khác hoa mắt chóng mặt, còn đề cập đến phương diện này, ai cũng không thể bỏ qua thái độ của Văn Vũ.
“Sẽ không đâu.”
Thi Khôi chỉ nói một câu đơn giả, sau đó nở nụ cười khổ.
“Mấy người không nhìn ra sao? Chủ nhân lần này tức giận rồi, ngài ấy thực sự tức giận rồi…nhưng cũng chỉ là tức giận mà thôi.”
Nói xong, ba người bao gồm cả Lâm Hải Phong đều im lặng.
Chỉ là tức giận mà thôi…sự tức giận và sự uy hiếp của Thiên Thần, sự tức giận và sự phản bội ý chí trái đất…nhưng cũng chỉ như thế mà thôi.
Nếu nói Văn Vũ sẽ có suy nghĩ gì về người giữ lời thề hay không, thì Thi Khôi cho rằng sẽ không…
Bởi vì ngài ấy căn bản không có tâm tư đi quan tâm đến đồ bỏ đi như người giữ lời thề.
Mục tiêu rất cao cả, thế là tốt, vậy còn sức mạnh thì sao?
Có thể chống đỡ được một nửa của một hồn sủng bất kỳ của ngài không? Không thể.
Vậy ta quan tâm thì các người có giở trò không? Ngươi dám giở trò thì trực tiếp giết là xong.
Đối với một người nhìn thấu tất cả như Văn Vũ, việc lựa chọn đơn giản hơn nhiều.
Mấy người người giữ lời thề các ngươi muốn ở đâu thì ở, đừng làm trướng mắt ta, đừng làm những chuyện khiến ta không vui, vậy thì sẽ chẳng có chuyện gì cả.
Lý thuyết thì chính là đạo lý này, còn sự thật quả thực giống như Thi Khôi nghĩ.
Người giữ lời thề? Là thế lực trực tiếp của Thiên Thần sao? Không phải? Vậy thì ngươi nói với ta chuyện này làm gì?
Hiện giờ ta đang bận thanh trừng thế lực trực tiếp của Thiên Thần, lượng công việc rất nhiều đó biết không…
Chương 1833 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]