Đây là bản thể, đúng vậy, đây chính là bản thể của Lâm Hải Phong!
Vẻ ngoài có thể đánh lừa, nhưng bản chất linh hồn thì không thể. Năng lượng tạo vật của phân thân của Thiên Thần đi dọc cơ thể Lâm Hải Phong một vòng là có thể nhận ra được bản chất linh hồn của Lâm Hải Phong.
Đến lúc này thì tất cả mọi nghi ngờ của Thiên Thần đã được triệt tiêu hết. Trong tình huống này, Lâm Hải Phong phải chết là chuyện không thể nghi ngờ.
Con người ai rồi cũng sẽ phải chết thôi… Ông ta còn có thể làm gì được nữa?
Thế nên, Thiên Thần lôi từ trong nhẫn không gian ra… Một chiếc máy quay phim.
Anh ta đi đến cách đó không xa, đặt máy quay phim, sau đó nói với Bạch tuộc.
“Nào, thả người bạn nhỏ của chúng ta ra…”
Thiên Thần vừa dứt lời thì vách tường khẽ động, sau đó bóng dáng Phương Ngọc Quỳnh xuất hiện trước mắt mọi người.
…
“Các người!”
Lâm Hải Phong nhìn thấy cháu ngoại thì ánh mắt lộ ra vẻ không dám tin. Ông ta nhìn chằm chằm Phương Ngọc Quỳnh, đang định lên tiếng thì hai chiếc xúc tu trước mặt ông ta lại khẽ động đậy.
Lâm Hải Phong thấy thế thì sáng suốt ngậm miệng lại.
Phương Ngọc Quỳnh làm như không biết chuyện gì xảy ra, cậu bước tới bên cạnh Thiên Thần, nhìn đống hỗn độn xung quanh, cảm thấy không đành lòng.
Nhưng sau lưng có một lực đẩy mạnh mẽ truyền đến làm Phương Ngọc Quỳnh loạng choạng, suýt nữa ngã nhào lên người Lâm Hải Phong.
Cậu ngạc nhiên quay đầu lại, thấy gương mặt của Thiên Thần bị che khuất sau chiếc mặt nạ sắt.
“Cậu, chuyện này…”
“Cái này được gọi là phán quyết cuối cùng…”
“Và cháu chính là đao phủ của trận phán quyết này!”
“Thế nào? Sóng sau xô sóng trước, tất nhiên là chém vua trước thì thái tử mới được lên ngôi, đây là chuyện hoàn toàn đúng với quy luật phát triển tự nhiên, không phải sao?”
Giọng nói của Thiên Thần lạnh như băng, lời nói ra khiến Phương Ngọc Quỳnh trầm mặc.
“Ý cậu là… Cháu… Tự mình ra tay?”
“Không có sự lựa chọn thứ hai, không phải sao?”
Thiên Thần vừa nói vừa đi đến bên người Phương Ngọc Quỳnh, khẽ vỗ vai cậu rồi nói một cách nghiêm túc.
“Chuyện này liên quan đến sự tín nhiệm, là cơ sở cho những lần hợp tác tiếp theo của chúng ta!”
“Mà nó…”
Thiên Thần chỉ về phía máy quay phim đã được lắp đặt sẵn.
“…Sẽ là thứ chứng kiến mối quan hệ huyết mạch tương liên của chúng ta!”
“Thế nên, ba thế hệ nhà chúng ta cùng chụp một tấm ảnh, cháu nghĩ thế nào?”
“Răng rắc…”
…
Trước đây Thiên Thần cũng từng nghi ngờ chuyện Lâm Hải Phong và Phương Ngọc Quỳnh trở mặt là thật hay giả… Nhưng bây giờ sau khi kế hoạch đã định rồi thì thật giả không còn quan trọng nữa.
Bây giờ đã xác định được đây chính là chân thân của Lâm Hải Phong, bây giờ chỉ cần để Phương Ngọc Quỳnh tự mình ra tay, thế thì chuyện Phương Ngọc Quỳnh giết chết Lâm Hải Phong sẽ được Thiên Thần quay lại.
Nếu chuyện Phương Ngọc Quỳnh giết Lâm Hải Phong thành sự thật thì chuyện Phương Ngọc Quỳnh phản bội Lâm Hải Phong cũng là sự thật. Không cần biết lúc trước là thật hay giả, bây giờ đã có nhân chứng vật chứng rõ ràng, cho dù là giả thì Phương Ngọc Quỳnh cũng không còn đường sống!
Ít nhất thì Thiên Thần cho rằng khả năng kế hoạch này xuất hiện sơ hở là không lớn. Bây giờ là lúc xác minh xem có phải Phương Ngọc Quỳnh thực sự bị xúi giục hay không.
Thiên Thần lấy trong nhẫn không gian ra một chiến đao, nhét vào trong tay Phương Ngọc Quỳnh rồi chỉ vào Lâm Hải Phong đang nằm trên mặt đất, sau đó đi về phía máy quay.
“Nào, bắt đầu đi… Ngọc Quỳnh… Cháu lựa chọn trở thành tân vương của Yến Kinh hay là lựa chọn chết cùng ông ngoại cháu đây?”
Lúc này, trong giọng nói của Thiên Thần đã không còn sự dịu dàng với cháu trai nữa, mà thay vào đó là sự tự tin khi mọi chuyện đã nằm trong tầm kiểm soát.
Xác định được đó là chân thân của Lâm Hải Phong, tất cả các diễn viên cũng đã vào vị trí. Giờ phút này, Thiên Thần chỉ cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh cao của cuộc đời, anh ta đứng bên cạnh máy quay phim, hai mắt sáng lên.
Ánh mắt này quét về phía Lâm Hải Phong và Phương Ngọc Quỳnh, mang theo ác ý không che giấu.
“Nào, ra tay đi.”
Thiên Thần lên tiếng, ba con rối linh hồn cũng ngay ngắn tiến về phía trước.
Khí thế áp bức vô cùng rõ ràng: Nếu như Phương Ngọc Quỳnh đưa ra sự lựa chọn “sai lầm” thì ba tên đao phủ này sẽ không chút lưu tình tấn công cả hai người họ. Không gian ở đây đã bị phong ấn, hai người Lâm Hải Phong và Phương Ngọc Quỳnh tuyệt đối không có cơ hội thoát thân!
Nhưng mà… Dù sao cũng nên cho thế hệ trẻ một vài cơ hội, không phải sao?
Thiên Thần nghĩ vậy, thế nên khi anh ta nhìn hai tay cầm đao không ngừng run rẩy của Phương Ngọc Quỳnh thì cũng không nhẫn tâm thúc giục, không bức bách, chỉ yên lặng chờ đợi.
Phương Ngọc Quỳnh đứng yên tại chỗ, nước mắt rơi lã chã. Một lúc sau, cậu hít sâu một hơi, cắn chặt răng, xách đao bước về phía ông ngoại mình.
“Đúng rồi, cứ như vậy… Cứ như vậy…”
Thiên Thần liếm khóe miệng, nhìn Phương Ngọc Quỳnh bước lại gần, sau đó nâng đao chém mạnh một cái lên cổ Lâm Hải Phong!
“OK!”
Giống như đạo diễn hô cắt, Thiên Thần không sợ hãi cảnh máu me trước máy quay, chỉ đơn giản vung tay một cái.
Một cây thánh giá bỗng nhiên xuất hiện, giây tiếp theo, cùng với ánh sáng lóe lên, bóng dáng của Lâm Hải Phong lại xuất hiện.
“Vèo!”
Chương 1876 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]