Ba tiếng xé gió vang lên, năng lượng tỏa ra khắp nơi, những chiếc xúc tu màu tím lại quấn quanh Lâm Hải Phong, kéo ông ta đến trước mặt Phương Ngọc Quỳnh.
“Tiếp tục!”
Thiên Thần mặt không cảm xúc, ra lệnh cho Phương Ngọc Quỳnh lại giết Lâm Hải Phong một lần nữa.
…
“Tiếp tục…”
“Tiếp tục…”
“Tiếp tục…”
“Tiếp tục…”
Những âm thanh “Tiếp tục” phảng phất như những âm thanh ma quái, quanh quẩn bên tai Phương Ngọc Quỳnh. Ban đầu cậu còn thấy tay chân lạnh lẽo, nhưng sau khi cứ lặp đi lặp lại như vậy thì đã thành ngựa quen đường cũ.
Kế hoạch… Không nên trở thành như thế này…
Khi ông ngoại và Phương Ngọc Quỳnh bàn kế hoạch tấn công Ý chí trái đất, cậu đã vô cùng phấn khích, bởi vì đã đến lúc mình thể hiện được “giá trị” của mình trên chiến trường. Nhưng lúc này lại là cơ hội cuối cùng ông ngoại dành cho cậu, để cậu có cơ hội thể hiện một “Giá trị” khác.
Phương Ngọc Quỳnh nhớ tới những lời ông ngoại đã nói: “Cháu giả vờ trở mặt với ông, sau đó đến bên cạnh cậu của cháu. Cậu của cháu có cắn câu hay không không quan trọng, dù sao cũng cứ thử một lần. Chờ khi cậu cáu tìm đến tận cửa thì mọi chuyện còn lại phải dựa vào chính cháu.”
“Cháu biết rồi, đây là nằm vùng, đúng không ạ…”
“Còn hơn cả như thế… Còn nữa… Nếu như kế hoạch này thành công… Vậy thì… Đến lúc đó chắc là cháu biết phải làm thế nào…”
Lúc mới bắt đầu Phương Ngọc Quỳnh cảm thấy kế hoạch này vô cùng khó khăn, muốn có được sự tin tưởng của Thiên Thần và Ý chí trái đất còn khó hơn lên trời. Nhưng sau tất cả mọi chuyện, lúc Phương Ngọc Quỳnh nhìn vào mắt ông ngoại, ánh mắt chứa đầy sự kiên định thì cậu đã nhận ra bản chất thật của kế hoạch.
Một câu chuyện về trả giá và phần thưởng.
Nếu muốn đặt bẫy thì phải có con mồi… Mục tiêu đặt bẫy càng lớn thì con mồi cũng càng quý hiếm…
Khi mới bắt đầu, Phương Ngọc Quỳnh còn đang nghi ngờ không biết người này có phải là ông ngoại hay không, có phải là bản tôn của Lâm Hải Phong hay không. Nhưng ngay khi lưỡi đao trên tay cậu chạm vào cổ ông ngoại thì mọi nghi ngờ đã được làm sáng tỏ.
Lưỡi đao sắc bén chạm vào da thịt Lâm Hải Phong như dao phay cắt thịt, đây chính là bản tôn của Lâm Hải Phong.
Dùng chính bản thân mình để làm mồi nhử, để Phương Ngọc Quỳnh có thể thuận lợi đứng bên cạnh Ý chí trái đất.
Thế nên, lựa chọn đơn giản hơn nhiều.
Mặc dù Phương Ngọc Quỳnh thể hiện trên chiến trường rối tinh rối mù như một cây củi vô dụng, nhưng trong tình huống này lại hoàn toàn không phụ sự mong đợi của Lâm Hải Phong. Cậu vừa nghe theo tiếng “Tiếp tục” của Thiên Thần vừa rơi nước mắt vung đao cướp đi tính mạng của Lâm Hải Phong!
Mọi chuyện đã tới bước này rồi, hai tính mạng và kế hoạch thất bại, một tính mạng và kế hoạch thành công, nên lựa chọn thế nào là một chuyện vô cùng đơn giản. Chỉ cần loại bỏ tất cả các yếu tố cảm xúc thì đây chính là một câu hỏi tặng điểm!
Cho đến khi Phương Ngọc Quỳnh chém nhát đao thứ 185 thì bên tai vang lên tiếng nhắc nhở.
“Trình tự số ba đã chết, trình tự của ngài tăng thêm một bậc, bây giờ trở thành trình tự số bốn!”
Lúc này Phương Ngọc Quỳnh mới cúi đầu nhìn thi thể tách rời của Lâm Hải Phong dưới đất. Một lát sau, cậu dùng sức lau mặt, quay đầu nhìn về phía Thiên Thần.
“Được rồi, cậu, chúng ta nói chuyện tiếp.”
…
Thiên Thần nhìn Phương Ngọc Quỳnh từ buồn bã bi thương chuyển thành bình tĩnh lãnh khốc thì không khỏi cảm khái, đúng là Trường giang sóng sau xô sóng trước, thế hệ sau càng mạnh mẽ hơn thế hệ trước…
Cháu trai của mình không tồi…
Anh ta nhanh chóng gỡ máy quay phim cất vào nhẫn không gian, sau đó tiến lên hai bước, đứng bên cạnh Phương Ngọc Quỳnh.
“Làm tốt lắm, đi thôi, bây giờ chúng ta nói nốt những chuyện đang dang dở. Cháu yên tâm, Lâm Hải Phong không còn thì vị trí tổng tư lệnh Yến Kinh sẽ là của cháu!”
“Nhưng vẫn còn anh Lâm Khuyết, cả cha cháu nữa, hai người này cũng là trở ngại!”
Phương Ngọc Quỳnh nghiến răng nghiến lợi nói ra câu này, giống như đã nghĩ thông mọi thứ: Vì quyền lợi, cậu muốn mượn tay Thiên Thần tiêu diệt tất cả những chướng ngại vật trước mắt.
“Yên tâm đi, những chuyện này ta đều có suy tính.”
Thiên Thần vỗ vai Phương Ngọc Quỳnh, hai người đi tới bên cạnh vách tường, hai chiếc xúc tu nhanh chóng quấn lấy mắt cá chân bọn họ.
Mọi chuyện giống như khi được đưa vào đây, sau khi Phương Ngọc Quỳnh phục hồi tinh thần thì đã thấy bản thân đang ở bên ngoài căn cứ tiền đồn khu 8.
Ánh sáng đen sau lưng càng lúc càng tối, cuối cùng biến mất vào hư không. Giây tiếp theo, nguồn năng lượng dao động kịch liệt, đại bản doanh bộ tổng tư lệnh căn cứ tiêu đồn khu 8 nổ tung. Phương Ngọc Quỳnh thậm chí còn nghe được những tiếng hét thê lương “Báo thù rửa hận cho Tổng tư lệnh!”
“Bọn họ không ra ngoài sao?”
“Không… Một là để xóa sạch mọi dấu vết, dù sao thì kỹ năng hệ thời gian của lão già Franke cũng khá phiền toái. Thứ hai, Yến Kinh sớm báo thù cho Lâm Hải Phong thì cũng càng sớm tiến vào giai đoạn tổng tuyển cử…Cứ để cho bọn họ một cơ hội phát tiết.”
Thiên Thần hờ hững trả lời, dùng bốn con rối linh hồn đổi lấy tính mạng của Lâm Hải Phong… Đây thực sự là một món lời lớn…
Chương 1877 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]