Khi tấm màn đen tối bao phủ căn cứ tiêu đồn khu 8 biến mất, người bảo vệ bảo địa số 28 lập tức đẩy lùi Tinh và Lạc Lạc, biến mất không thấy bóng dáng.
Kết giới do anh ta bố trí cũng nhanh chóng tan biến.
Nhưng toàn bộ chiến tuyến lại rơi vào sự im lặng chết chóc. Franke ôm ngực, sắc mặt tái nhợt nhìn về tiền đồn khu 8.
Âm thanh nhắc nhở về thay đổi xếp hạng trình tự đã giải thích cho Franke biết chuyện gì vừa xảy ra.
“Này, này… Ông già, ông không sao chứ?”
Tinh từ trên cao rơi xuống, đứng bên cạnh Franke, nhìn ông ta như sắp quy tiên đến nơi thì không nhịn được hỏi.
Franke mấp máy môi, không nói thành lời. Một lát sau, ông ta hít sâu một hơi, sắc mặt vô cùng xấu xí, nói với Tinh.
“Cánh cửa Ma giới chỗ này nhờ cả vào hai ngươi, Yến Kinh xảy ra chuyện rồi… Ta phải về trước xử lý một chút…”
Franke cố gắng bình tĩnh nói những lời này, sau đó nhanh chóng bay về phía tiền đồn khu 8.
Theo sau là mấy chục bóng dáng nữa, tất cả đều là người trong danh sách trình tự.
Tinh và Lạc Lạc không hiểu chuyện gì xảy ra, bọn chúng không nhận được âm thanh thông báo thay đổi trình tự, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng trực giác lại nói cho chúng biết có chuyện gì to lớn đã xảy ra…
…
Trước trận truyền tống, khi tấm màn đen bao phủ Yến Kinh tan biến thì kết giới ở đây cũng xảy ra biến hóa.
Kết giới máu đen giống như bọt biển, “Bốp” một tiếng vỡ tan, ba người bên trong kết giới nhìn nhau.
Trên mặt đất, hai người bảo vệ đi theo Số 2 đã ngã ngửa ra mặt đất, hoàn toàn mất đi hơi thở của sự sống. Văn Vũ và Vô Diện yên lặng nhìn Số 2, Số 2 đột nhiên mỉm cười.
“Đúng là danh bất hư truyền, lần sau gặp lại.”
Vừa dứt lời, người bảo vệ bảo địa số 2 nhanh chóng lùi về phía sau bỏ chạy, Vô Diện nóng lòng muốn đuổi theo. Nó quay đầu nhìn lão đại nhà mình, như muốn hỏi có nên xử lý tên đó không, nhưng Văn Vũ chỉ lắc đầu.
Thực lực của Số 2 không tồi, vừa rồi, trong trận chiến đấu ngắn ngủi, anh ta và Văn Vũ cùng Vô Diện bất phân thắng bại.
Nếu Văn Vũ sử dụng Sơ Hào thì chắc có thể giữ chân Số 2 lại, nhưng làm thế cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.
Văn Vũ bay lên không trung, nháy mắt đã tới tiền đồn khu 8.
…
Vị trí ban đầu của bộ tổng tư lệnh đã biến mất, chỉ còn sót lại một con bạch tuộc lớn màu tím đang vươn mình, cố gắng ngăn cản những đòn công kích từ bốn phương tám hướng.
Bên trong con bạch tuộc có ba bóng người cao thấp khác nhau… Còn cả một thi thể bị chặt đầu dưới chân ba bóng người kia. Văn Vũ liếc mắt một cái đã nhìn ra đó là Lâm Hải Phong.
“Đó là… Lâm Hải Phong? Ông ta chết rồi?”
Vô Diện cũng nhìn thấy tình huống bên dưới, cho dù mọi chuyện ở ngay trước mắt nhưng Vô Diện vẫn không thể nào tin được đây là sự thật.
“Thật hay giả vậy? Chắc là giả đúng không? Lão đại… Chắc chắn là giả!”
Vô Diện càng nói càng khẳng định, đến khi Văn Vũ hờ hững phun ra một câu “Là thật” thì Vô Diện mới không nói gì.
“Chuyện này…”
“Cùng tao đến một chỗ…”
Văn Vũ thấy Vô Diện vẫn còn muốn hỏi thêm thì nhanh chóng kéo lấy nó, sau đó bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất.
Mấy con rối linh hồn bên dưới không cần Văn Vũ tự mình xử lý, đám cường giả đang lao về Yến Kinh kia cũng đủ để băm bốn bọn chúng ra bã.
…
Trên đường đi, Vô Diện vẫn hoàng hốt như vậy, nó không thể tin chuyện vừa rồi là sự thật, mà Văn Vũ cũng yên lặng không lên tiếng. Mãi đến khi hai người bay đến một lục địa khác thì Văn Vũ mới dừng bước, chỉ tay vào một sơn động.
“Chính là nơi này.”
“Nơi này là?”
“Một phòng nghiên cứu bí mật của Yến Kinh.”
Văn Vũ lời ít ý nhiều, dẫn đầu đi vào trong sơn động.
…
Sơn động tối om, nhưng khi hai người đi được khoảng mấy chục kilomet thì trước mặt bỗng nhiên xuất hiện ánh đèn, những bức tường bùn đất xung quanh cũng dần biến thành bê tông cốt thép.
Đi được thêm khoảng mười kilomet nữa, một bóng người xuất hiện trước mắt Văn Vũ.
“Tôi là Ngụy Thiên, chắc cậu vẫn chưa quên tôi đâu nhỉ?”
Văn Vũ nhìn người mặc áo blouse trắng, dáng người cao gầy đứng trước mặt thì gật đầu, ý bảo mình không quên anh ta. Ngụy Thiên - Chiến thần Huyền Vũ của Yến Kinh, cũng là nhân vật số một trong lĩnh vực khoa học kỹ thuật của thế giới này.
“Vậy thì mời cậu đi cùng tôi.”
Ngụy Thiên nói xong thì dẫn Văn Vũ đi về phía trước, không bao lâu, ba người đứng trước một cánh cửa lớn bằng sắt.
Ngụy Thiên nhập mật mã mở cửa, ba người lần lượt đi vào. Một cảm giác không trọng lượng lập tức truyền đến, căn phòng rộng rãi khoảng chừng ba mươi mét vuông bắt đầu rơi xuống.
Đây là một thang máy ẩn.
Thang máy di chuyển được vài kilomet, cảm giác không trọng lượng dần dần biến mất. Một lát sau, thang máy dừng hẳn, Ngụy Thiên bước ra, Văn Vũ và Vô Diện theo sau.
Những gì đập vào mắt đầu tiên là một căn phòng bí mật ngập tràn máy móc, diện tích khoảng chừng một sân bóng!
…
“Wa…”
Vô Diện đi sau kêu lên, nó cảm thấy như nơi này giống hệt mấy phòng thí nghiệm trong những bộ phim khoa học viễn tưởng. Văn Vũ thì không có biểu cảm gì, bởi vì trước đây cậu đã từng đến nơi này.
Văn Vũ bước qua những đường ống phức tạp trên mặt đất, đi thẳng đến một màn hình lớn. Ngụy Thiên đứng ở bên cạnh, không biết ấn vào cái gì mà những tiếng “Ong ong” vang lên. Một lát sau, màn hình lóe sáng.
Chương 1878 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]