Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1880: CHƯƠNG 1880: ĐÂY CHỈ LÀ MỘT BÀI TOÁN ĐƠN GIẢN 2

“Theo như lý thuyết thì máy tính bắt chước não bộ con người. Nhưng chỉ cần năng lực tính toán đủ mạnh thì sự ưu việt của máy tính còn có thể vượt xa bão bộ con người.”

“Cậu cũng biết, mặc dù tôi là trình tự số ba nhưng từ trước đến nay tôi luôn làm lãnh đạo, tôi không phải chiến sĩ. Thực lực của tôi dùng để đấu lại những kẻ không bằng tôi thì còn được, nhưng nếu thực sự muốn tôi ra chiến trường thì biểu hiện của tôi có lẽ còn thua cả cháu ngoại tôi…”

Lâm Hải Phong tự chê cười bản thân, sau đó lại chuyển trọng tâm câu chuyện.

“Nhưng đầu óc của tôi không phải thứ bỏ đi!”

Nói xong, ông ta ngồi xuống ghế, Ngụy Thiên cắm vô số ống truyền vào cơ thể Lâm Hải Phong.

“Phục chế tư duy của tôi, suy nghĩ của tôi, lý tưởng của tôi, khát vọng của tôi… Cấy ghép tất cả những thứ này vào siêu máy tính, thế thì cơ thể và linh hồn của tôi có hay không cũng không quan trọng nữa.”

“A…”

Giờ khắc này, Văn Vũ đúng là không biết phải làm ra vẻ mặt gì.

Ông già này đúng là dám nghĩ…

“Không chỉ như vậy… Chờ sau khi tôi trở thành siêu máy tính thì khả năng tính toán của tôi sẽ đạt tới đỉnh cao, đồng thời tôi cũng có thể trở thành bộ não của Yến Kinh, ẩn mình trong dụng cụ điều khiển mọi thứ!”

“Cậu xem, như thế thì cũng không có gì thay đổi đúng không?”

“Đúng vậy, chỉ là biến thành người bất tử thôi…”

Văn Vũ lại phàn nàn, cậu thực sự không tán đồng lý luận này của Lâm Hải Phong, nhưng chuyện này Văn Vũ cũng không quản được.

Lão già Lâm muốn cống hiến thì cứ cống hiến, Văn Vũ chỉ đành nấp đằng sau, hưởng thụ lợi ích mà Lâm Hải Phong mang lại…

“Nhưng có một vấn đề…”

“Vấn đề gì?”

“Cậu nhìn xem, bộ dạng này của tôi làm sao có thể làm lãnh tụ của Yến Kinh được?”

Văn Vũ gật đầu, Yến Kinh to lớn như vậy, làm sao có thể để một siêu máy tính làm lãnh tụ chứ? Chắc chắn sẽ có người không thể tiếp thu được…

“Cháu nội tôi lỗ mãng, là một võ phu thuần túy, khó có thể đảm nhận vị trí này. Nó không thích ngồi ở văn phòng mà thích ra chiến trường hơn.”

“Tôi định để cháu ngoại tôi tiếp nhận vị trí này, nhưng biểu hiện của nó khó có thể khiến đám đông khâm phục!”

“Phương Bạch cũng được, nhưng so với Phương Bạch, tôi cảm thấy vẫn còn một lựa chọn tốt hơn.”

Nói xong, Lâm Hải Phong vươn tay chỉ vào Văn Vũ.

“Hả?”

Văn Vũ trợn tròn mắt, nhìn Lâm Hải Phong.

Trở lại thời gian hiện tại, Văn Vũ đối mặt với siêu máy tính Lâm Hải Phong cũng không nói gì về những chuyện hai người nói lúc trước mà nhanh chóng nói về chuyện kế hoạch vẫn chưa hoàn thành.

“Vậy tiếp theo đây chúng ta sẽ làm thế nào đây?”

Nghe được câu hỏi của Văn Vũ, màn hình lóe sáng, sau đó giọng nói máy móc của Lâm Hải Phong vang lên.

“Để Phương Ngọc Quỳnh trở thành tổng tư lệnh của Yến Kinh.”

“Tôi hậu thuẫn cho cậu ta à?”

“Không, cậu không cần phải lên tiếng. Nếu cậu lên tiếng thì sẽ lộ ra sơ hở, cậu không nói gì là được, chắc chắn sẽ có người ra mặt đẩy Phương Ngọc Quỳnh lên vị trí tổng tư lệnh… Hơn nữa, trước đó tôi cũng đã chuẩn bị tốt cả rồi.”

“Chuẩn bị cái gì?”

“Franke, tôi không nói cho Franke biết chuyện này, nhưng tôi tin khi ông ta đến hiện trường thì có thể nhìn ra được chân tướng mọi chuyện, hiểu được khổ tâm của tôi. Cậu trở về có thể giao lưu với Franke một chút. Còn nữa, chỗ Franke có di chúc của tôi… Đây là lúc cậu quyết định thả Thiên Thần thì tôi đã thông báo cho Franke, bảo ông ta biết. Tôi muốn phòng ngừa những chuyện ngoài ý muốn, khi đó biểu hiện của Phương Ngọc Quỳnh cũng không tồi, thích hợp để kế thừa vị trí của tôi… Nhưng bây giờ xem ra đúng là chó ngáp phải ruồi…”

“Vậy tôi phải làm gì đây?”

“Quan sát… Quan sát những lãnh đạo của Yến Kinh xem kẻ nào là nội gián của Thiên Thần…”

“Nội gián? Làm sao có thể?”

“Có, nếu không thì Thiên Thần không thể hoàn toàn tin tưởng và đẩy Phương Ngọc Quỳnh lên làm lãnh đạo được.”

“Hơn nữa, sau khi tôi chết, ha ha, chắc là sẽ có nhiều người nội tâm xao động lắm…”

Văn Vũ im lặng, sau đó trò chuyện với Lâm Hải Phong thêm vài câu rồi xoay người rời đi.

Khi Văn Vũ quay lại tiền đồn thì mọi chuyện đã kết thúc.

Bốn con rối linh hồn ám sát Lâm Hải Phong đã bị các cao thủ Yến Kinh đánh gục, thi thể của Lâm Hải Phong được phủ vải trắng, vận chuyển xuống khu vực mai táng. Franke đứng trong đống đổ nát của bộ tổng tư lệnh, nhắm mắt không biết đang nghĩ điều gì.

Khi Văn Vũ đến bên cạnh Franke thì ông ta mới mở mắt. Hai người nhìn nhau, Franke khẽ gật đầu, trên mặt ngập tràn đau khổ.

“Xin nén bi thương…”

Văn Vũ vỗ nhẹ vào bả vai Franke, an ủi một câu, sau đó không nói gì nữa.

Nhưng sâu trong lòng, Văn Vũ lại rõ ràng một chuyện - Franke là người có năng lực hệ thời gian, ông ta hoàn toàn có thể quay ngược thời gian tìm ra chân tướng.

Nhưng đến bây giờ vẫn không có bất cứ thay đổi gì.

Có thể Thiên Thần đã xóa sạch mọi dấu vết ở nơi này, cũng có thể là do sự ăn ý giữa Franke và Lâm Hải Phong, nhưng Văn Vũ nghiêng về suy nghĩ thứ nhất hơn.

Thiên Thần sẽ không lưu lại bằng chứng gì cả.

“Tiếp theo…”

Chương 1880 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!