Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1881: CHƯƠNG 1881: TANG LỄ

Văn Vũ đang định nói gì đó thì Franke vung tay ngắt lời cậu, ông ta lắc đầu, lên tiếng.

“Cậu tìm chỗ nào nghỉ tạm một chút đi, tối nay tôi sẽ tổ chức tang lễ cho tư lệnh Lâm, lúc đó tôi sẽ thông báo cho cậu.”

Văn Vũ không nói nữa, gật đầu rồi xoay người rời đi.

Văn Vũ tùy tiện tìm một khách sạn ở bên ngoài, ăn uống đơn giản, ngủ một giấc. Lát sau cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, Văn Vũ đứng dậy mở cửa, bóng dáng của Franke “vèo” một cái chui vào phòng.

“Ai làm?”

Mặc dù dùng năng lực cũng không tìm ra được chân tướng, nhưng Franke nhạy bén phát hiện ra có gì đó không ổn.

“Ai làm không quan trọng, quan trọng là đây là ý của Lâm Hải Phong.”

“Ông ta chết thật rồi?”

“Theo tôi thấy thì là chết thật rồi, nhưng ông ta lại không cho là như vậy.”

Văn Vũ còn định giải thích tỉ mỉ, nhưng Franke đã vẫy tay ra hiệu Văn Vũ đừng nói nữa. Ông ta ngồi xuống ghế trầm ngâm một lát rồi thở dài một tiếng.

“Được rồi, tôi hiểu rồi.”

Sau đó, Franke đứng dậy, ra hiệu cho Văn Vũ đi theo. Hai người nhanh chóng rời khỏi khách sạn, nhanh chóng đến trung tâm hội nghị Yến Kinh.

Chỉ sau vài tiếng đồng hồ, khán phòng đã được bố trí với hai màu đen trắng chủ đạo, vòng hoa xếp ngay ngắn, người hầu, quân nhân đứng song song, không khí vô cùng nghiêm trang.

Franke dẫn đầu đi vào, Văn Vũ đi theo sau, hai người lần lượt đi vào. Bước qua cánh cửa treo đầy vải trắng, trong phòng là một bức ảnh to lớn màu đen trắng của Lâm Hải Phong, xung quanh là những người nhà họ Lâm đang vô cùng đau thương.

Phương Bạch, Lâm Thiên Tuyết, Phương Ngọc Quỳnh đứng ở bên trái quan tài, một mình Lâm Khuyết đứng ở bên phải quan tài, mắt người nào người nấy đỏ hoe.

Franke khẽ đẩy Văn Vũ một cái, Văn Vũ hiểu ý nhanh chóng bước lên tiếp nhận bông hoa trắng do người hầu đưa, sau đó bước tới cúi đầu ba cái trước thi thể của Lâm Hải Phong rồi đặt bông hoa lên quan tài.

Tiếp đó, Văn Vũ tới gần Lâm Khuyết, khẽ vỗ vai cậu, ra hiệu đừng quá đau lòng.

Con trai phản bội trở thành kẻ thù, lễ tang do cháu trai phụ trách. Nhưng đáng tiếc, tuổi tác của Lâm Khuyết không gánh vác được sức nặng của việc này.

Lâm Khuyết khóc không thành tiếng, không để ý gì đến Văn Vũ, điều này khiến Văn Vũ hơi xấu hổ. May mà Phương Bạch đứng bên cạnh bước tới cảm ơn Văn Vũ một câu.

Hành lễ xong, Văn Vũ yên lặng đi sang một bên, bình tĩnh nhìn những quan chức Yến Kinh do Franke dẫn đầu bước vào.

Toàn bộ quá trình vô cùng trang nghiêm, nhưng lại rất buồn tẻ… Trên thực tế, tang lễ chính là như thế…

Khoảng ba tiếng sau thì toàn bộ thủ tục mới coi như hoàn thành. Phương Bạch tiến lên hai bước tiếp đón khách khứa, mời mọi người đến bên sảnh phụ dùng cơm. Không phải người vừa chết là mọi người sẽ ăn uống thả phanh, chúc mừng lẫn nhau; dùng cơm ở đây chỉ là một phần nghi thức của tang lễ Hoa Hạ.

Văn Vũ không có việc gì làm, hơn nữa cũng biết mọi chuyện đặc sắc đều bắt đầu ở đây, thế nên cậu cũng đi theo chân Phương Bạch đi vào sảnh phụ. Văn Vũ được Phương Bạch sắp xếp ngồi ở vị trí chủ nhà, sau lưng chính là bức di ảnh của Lâm Hải Phong.

Lâm Hải Phong trong di ảnh đang tươi cười, ánh mắt sáng ngời có thần, Văn Vũ nhìn vào bỗng nhiên cảm thấy có một áp lực vô hình nào đó. Không phải di ảnh này đáng sợ, mà là do Văn Vũ hiểu Lâm Hải Phong có lẽ đang ẩn nấp trong một máy giám sát nào đó, hai mắt tỏa sáng theo dõi tất cả mọi thứ ở đây…

Đây được gọi là cái nhìn từ cõi chết…

Sau khi Văn Vũ ngồi xuống thì những lãnh đạo cấp cao của Yến Kinh cũng lần lượt tiến vào trong. Mọi người ngồi xuống đông đủ, đồ ăn bắt đầu dọn ra, nhưng ngoài Văn Vũ yên lặng gắp mấy miếng thì những người khác đều không động đũa…

Bầu không khí so với vừa rồi càng tẻ nhạt hơn.

Khoảng tầm mười phút qua đi, Lâm Thiên Tuyết ngồi cùng bàn với Văn Vũ bỗng lên tiếng.

“Cha đã mất rồi…”

Một câu nói tưởng chừng như vô nghĩa, nhưng ngoại trừ Lâm Khuyết vẫn đang khóc nức nở thì toàn bộ khán phòng đều cứng người.

Chủ đề chính tới rồi…

“Chúng tôi vô cùng đau lòng khi chuyện này xảy ra, nhưng đất nước không thể một ngày không có vua…”

“Cô!”

Lâm Thiên Tuyết còn chưa nói xong đã bị Lâm Khuyết ngồi cùng bàn cắt ngang.

Cậu trợn tròn mắt, trừng trừng nhìn Lâm Thiên Tuyết, không ngờ cô mình có thể nói ra được những lời này.

Tuy nhiên, ngoại trừ Lâm Khuyết thì những người khác ngồi cùng bàn như Văn Vũ, Franke, Tần Thiên, Ca Tu, Phương Bạch, Phương Ngọc Quỳnh đều im lặng không lên tiếng. Văn Vũ là chủ tịch, tất nhiên không cần nhiều lời; người nhà Lâm Hải Phong tất nhiên cũng đứng trong hàng ngũ chủ tịch; địa vị của Franke rất đặc thù, Tần Thiên và Ca Tu cũng đang chịu trách nhiệm quân sự của Yến Kinh.

Nói tóm lại, bàn ăn đó có thể nói là tập hợp tất cả những người có tiếng nói của Yến Kinh.

“Cô! Ông nội vừa mới mất, cô nói những lời đó là có ý gì?”

Giọng điệu của Lâm Khuyết không tốt lắm, giống như đã quên mất trưởng ấu tôn ti. Lâm Thiên Tuyết nhìn Lâm Khuyết một cái, thở dài.

“Lâm Khuyết, cô biết bây giờ trong lòng cháu rất khó chịu… Nhưng cháu có biết bây giờ là lúc nào không?”

Chương 1881 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!