“Mối đe dọa của ma tai cấp tám vẫn chưa được loại bỏ, việc di dời Yến Kinh vẫn chưa được sắp xếp hợp lý! Rồi còn đủ thứ chuyện ngổn ngang! Cha chết cô cũng rất khổ sở, nhưng có một số việc không thể kéo dài, cháu có biết không! Chẳng lẽ cháu nghĩ chúng ta có nhiều thời gian để tưởng nhớ những người đã khuất lắm à?”
Đơn giản, nhanh chóng, đi thẳng vào chủ để - Rất phù hợp với tính cách và đặc điểm của người nhà họ Lâm.
Lâm Khuyết vẫn còn chút trẻ con.
“Nhưng mà…”
Lâm Khuyết vẫn còn muốn nói tiếp, nhưng Franke ngồi bên cạnh nhanh chóng túm lấy góc áo cậu, ý bảo yên tĩnh một chút.
“Tôi cảm thấy những lời Tiểu Tuyết nói rất đúng trọng tâm… Bây giờ có rất nhiều chuyện, chúng ta đúng là cần có một lãnh tụ mới.”
Tình hình hiện tại của Yến Kinh không tính là quá tốt…
Ở trái đất thì bị Thiên Thần uy hiếp, trong chiến trường phân tầng thì lại có Văn Vũ độc quyền, có thể nói bây giờ Yến Kinh đã mất đi quyền thống trị. Nếu như bây giờ không giải quyết thì sau này sẽ càng có thêm nhiều phiền phức.
Hơn nữa, Lâm Hải Phong đã chết rồi, chẳng lẽ Yến Kinh còn không chịu chọn lãnh tụ mới sao? Không thể nào… Chuyện này sớm hay muộn cũng phải làm, thế thì tốt hơn hết là làm luôn.
Mặc dù Lâm Hải Phong mới chết chưa được mấy tiếng mà mọi người đã bàn luận chuyện này thì đúng là không thỏa đáng, không tôn trọng người chết…Nhưng bây giờ là thời mạt thế, thực sự không có quá nhiều nghi lễ phiền phức như vậy.
Thế giới này có rất nhiều người chết, một Lâm Hải Phong cũng không là gì.
“Các người…”
Lâm Khuyết nghe Franke nói thế thì ngạc nhiên nhìn trái nhìn phải…
Nhưng mà ngoại trừ Văn Vũ vẫn đang ăn thì những người còn lại chỉ ngồi nghiêm chỉnh, không ai đáp lại ánh mắt của Lâm Khuyết.
Sớm chọn được tổng chỉ huy mới thì càng tốt cho mọi người!
“Tôi đề cử Lâm Khuyết!”
Lâm Thiên Tuyết không để ý đến phản ứng của Lâm Khuyết, nhanh chóng nói ra suy nghĩ của mình.
“Đứa trẻ này có tính cách đoan chính, năng lực cũng mạnh, càng quan trọng hơn là nó họ Lâm. Tôi cảm thấy không ai thích hợp hơn Lâm Khuyết.”
Lâm Khuyết ngạc nhiên nhìn cô mình, không ngờ cô lại đề cử mình…
Không phải trước đây cô luôn muốn để con trai mình là người thừa kế sao? Tại sao trong lúc này lại đề cử mình?
Nhưng sự thật đã chứng minh… Lâm Khuyết vẫn còn quá trẻ!
“Không! Lâm Khuyết không thích hợp!”
Người lên tiếng là Tần Thiên…
“Mặc dù cậu ta họ Lâm, nhưng đừng quên… Hiện tại Lâm Khuyết không phải người Yến Kinh! Cậu ta là Thủ thề giả (Người giữ lời hứa)! Hơn nữa, không phải Thủ thể giả của lãnh tụ mà là Thủ thể giả dưới quyền Mocha… Hừ, thân phận này mọi người cảm thấy thích hợp à?”
Khi Thủ thề giả được thành lập thì Lâm Hải Phong đã đuổi Lâm Khuyết ra khỏi biên chế quân đội Yến Kinh… Nhưng giờ phút này thân phận của Lâm Khuyết lại bị người ra lôi ra làm thành nhược điểm…
Tần Thiên nói xong thì quay sang nhìn thoáng qua Lâm Thiên Tuyết, hai người đều lộ ra ánh mắt “thấu hiểu”.
Không biết mọi chuyện đã thương lượng từ trước hay là có chuyện gì xảy ra, nhưng nhìn tình hình trước mặt thì có vẻ như hai người này đang có ý nối lại tình xưa.
Phương Bạch không nhìn thấy, nhưng Văn Vũ lại nhạy cảm phát hiện ra, hình như trên đầu Phương Bạch đang có ánh sáng xanh lấp lóe (Bị cắm sừng)…
Lâm Khuyết hoàn toàn không nói nên lời, nhưng trong hội trường đã bắt đầu vang lên những tiếng bàn luận xôn xao.
Xét về tình thì chuyện Lâm Khuyết tiếp nhận vị trí của Lâm Hải Phong là chuyện hoàn toàn xứng đáng. Lâm Khuyết là cháu trưởng của Lâm Hải Phong, có đủ tư cách thừa kế.
Nhưng xét về lý thì chuyện này cần phải bàn bạc.
Mặc dù danh tiếng của Lâm Khuyết ở Yến Kinh không tồi, nhưng hiện tại cậu không phải người Yến Kinh, đây là sự thật.
Nếu Lâm Khuyết làm tổng tư lệnh của Yến Kinh, vậy thì chẳng phải Thiên Thần cũng có tư cách? Đường Hạo Phi cũng có tư cách?
Danh tiếng của bọn họ ở Yến Kinh lúc trước cũng không thua kém Lâm Khuyết…
“Tôi cảm thấy chúng ta nên hỏi ý kiến của Văn Vũ đại nhân một chút, mọi người nói không tính, lời Văn Vũ đại nhân nói mới tính.”
Người lên tiếng là Ca Tu.
Anh ta không có quá nhiều tâm tư, thế nên nhìn tình huống rõ ràng hơn những người khác. Văn Vũ ngồi ở đây, dựa vào địa vị của mình thì Văn Vũ hoàn toàn có quyền lên tiếng.
Văn Vũ lên tiếng thì làm gì có ai dám không nghe?
Nhưng Văn Vũ chỉ nuốt miếng thịt bò trong miệng xuống, thờ ơ nhún vai.
“Chuyện nhà các người, tôi không tham dự…”
Chỉ một câu phủi bỏ hết trách nhiệm, biến số lớn nhất cũng đã không còn…
“Tôi chọn Phương Bạch…”
Tần Thiên lại một lần nữa lên tiếng, nhưng lần này Franke lại phản đối.
“Không được, Phương Bạch cũng không được, cậu ta và tư lệnh Lâm không có quan hệ huyết thống… Tôi nghĩ tư lệnh Lâm cũng không muốn để người ngoài nắm quyền Yến Kinh đâu.”
Câu này nói ra không khách khí lắm, nhưng Phương Bạch cũng không nói gì. Anh ta không có ý định tranh giành vị trí tổng tư lệnh Yến Kinh.
“Thực ra, tôi cảm thấy Phương Ngọc Quỳnh không tồi.”
Franke đẩy đề tài đến người Phương Ngọc Quỳnh, Ca Tu nghe thế thì cười nhạo một tiếng.
“Cậu ta?”
Thái độ khinh thường không che giấu chút nào. Ca Tu là người thẳng thắn, hơn nữa còn có sức mạnh, quyền lực, danh tiếng, những điều này khiến anh ta không việc gì phải sợ Phương Ngọc Quỳnh. Thái độ này của anh ta khiến Phương Ngọc Quỳnh vô cùng chua xót, nhưng lại không thể phản bác được.
“Đúng vậy, chỉ có thể là cậu ta!”
Chương 1882 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]