Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1884: CHƯƠNG 1884: THƯỢNG VỊ 1

Chưa từng nghe nói quản gia có thể lên làm lão gia…

Ca Tu, 2 phiếu, ha ha, anh còn thảm hơn cả tôi… Hai thiếu này không hợp lệ!”

“Tần Thiên, 3 phiếu, ha ha, ba phiếu này cũng không hợp lệ!”

Năm người bỏ phiếu cho Ca Tu và Tần Thiên cũng là thuộc hạ trung thành của hai người họ.

“Lâm Thiên Tuyết, 98 phiếu.”

Mặc dù Tiểu Tuyết bị giam giữ mười mấy năm nhưng mọi người ở Yến Kinh vẫn nhớ rõ cái tên này. Lâm Thiên Tuyết đã từng là đại sứ từ thiện của Yến Kinh, thường xuyên đến trường học thăm bọn trẻ, thế nên cũng được thế hệ trẻ nhớ đến.

Số phiếu này cũng không ảnh hưởng đến tình hình chung.

“Lâm Khuyết… 376 phiếu.”

Số phiếu bầu này chiếm gần một phần ba, hầu hết những người bỏ phiếu cho Lâm Khuyết đều là chiến sĩ phái thực lực, kết quả rõ ràng.

“Phương Ngọc Quỳnh, 458 phiếu!”

Bỏ phiếu kết thúc!

Di chúc của Lâm Hải Phong đóng vai trò rất lớn trong chuyện này, những Ám tử của Thiên Thần cũng phát huy một tác dụng nho nhỏ. Căn cứ vào biểu hiện của từng người, Franke đã phát hiện ra được khoảng chừng hơn mười người là Ám tử của Thiên Thần.

Số lượng không nhiều, cũng không thể nào có nhiều. Tuy nhiên, dưới tác động của những Ám tử này, rất nhiều quan chức cấp cao của Yến Kinh đã lựa chọn Phương Ngọc Quỳnh, bọn chúng đã cống hiến được hơn trăm phiếu bầu.

Không nhiều không ít, nhưng có thể ảnh hướng đến đại cục.

“Vậy thì bỏ phiếu kết thúc!”

Franke tuyên bố xong thì hội trường lại tranh luận ồn ào, người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, rất nhiều người không phục!

Chuyện Phương Ngọc Quỳnh chạy trốn ở trận chiến ma triều cấp tám đã khiến ấn tượng của cậu trong lòng mọi người giảm mạnh!

Franke phải nói ba tiếng “Yên lặng” thì hội trường mới miễn cưỡng trật tự. Ông ta nói tiếp.

“Theo như kết quả bỏ phiếu, mọi chuyện đã được quyết định…”

Mọi người đang bắt đầu tranh luận thì một tiếng ho khan vang lên.

Văn Vũ ho một tiếng, sau đó buông bát đũa, chậm rãi lên tiếng.

“Mọi người để tôi nói vài lời.”

“Mọi người để tôi nói vài lời…”

Mọi người nghe thấy Văn Vũ lên tiếng thì lập tức yên lặng, vô số ánh mắt đổ dồn về phía này. Văn Vũ nuốt miếng thịt gà xuống, một lúc sau mới nói tiếp.

“Mối quan hệ giữa tôi và Lâm Hải Phong… Ừm… Hơi phức tạp, chắc những người ở Yến Kinh lâu cũng biết được ân oán giữa hai chúng tôi.”

“Chúng tôi nói là bạn thì cũng không đúng, mà nói là kẻ thù cũng không phải. Đại khái là thưởng thức lẫn nhau, ông ta luyến tiếc năng lực mạnh mẽ của tôi, tôi luyến tiếc lý tưởng cao thượng của ông ta.”

“Những điều Lâm Hải Phong làm cho thế giới này ai cũng có thể nhìn thấy. Mặc dù hành động của Lâm Hải Phong khiến nhiều căm hận chán ghét, nhưng chuyện gì cũng phân rõ phải trái, chưa từng làm ra sai lầm. Tất cả mọi chuyện ông ta làm đều là vì các người, vì thế hệ sau của các người, vì để các người mạnh mẽ lên, thực lực vượt qua tôi thì càng tốt. Thế giới này cần những con người như vậy, bản thân tôi cũng rất tôn trọng và kính nể Lâm Hải Phong!”

“Bây giờ ông ta đã chết rồi, hôm nay tôi tới đây là để tưởng nhớ Lâm Hải Phong, nhớ tới một con người tốt, một nhà lãnh đạo ưu tú, nhưng có một vài chuyện diễn ra ngoài dự kiến của tôi.”

“Đó là về chuyện lãnh tụ tiếp theo của Yến Kinh.”

“Tôi không phải người Yến Kinh, thậm chí tôi còn có thể dõng dạc nói một điều, những nhân tài Yến Kinh đang ở trong chiến trường phân tầng đều nhờ sự nhân từ của tôi mới có thể càng ngày càng phát triển. Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì, các người không phải cảm ơn tôi.”

“Tôi chỉ muốn nói rằng, các người nên tuân theo ý muốn của Lâm Hải Phong… Thực ra, khi Franke đưa tấm di chúc này ra thì mọi chuyện đã được định đoạt rồi. Cá nhân tôi cũng khá đồng ý chuyện Phương Ngọc Quỳnh làm thống soái Yến Kinh, nhưng ý kiến cá nhân của tôi không thể quyết định tất cả.”

“Thế nên tôi đã cho các người cơ hội bỏ phiếu, bầu chọn người thích hợp.”

“Bây giờ kết quả sau khi bỏ phiếu cũng không có gì thay đổi, đúng không nào?”

“Đúng không?”

“Đúng không!”

“Dị nghị phản đối lúc nào cũng có, nhưng những gì chúng ta có thể làm là hướng theo số đông, gác lại bất đồng, thiểu số phải phục tùng đa số. Bây giờ kết quả đã sờ sờ trước mắt, chính các người tự tay bỏ phiếu, tại sao bây giờ lại không phục?”

“Con người tôi chẳng giỏi giang gì, nhưng giết người thì cũng xem như lành nghề… Lâm Hải Phong chết rồi, các người nghĩ mình có thể lật trời à? Ông ta chết nhưng vẫn còn tôi, thế nên không cần tiếp tục thảo luận những điều vô nghĩa nữa. Từ hôm nay trở đi, tôi tán thành Phương Ngọc Quỳnh làm tổng tư lệnh Yến Kinh, ai phản đối?”

Không ai dám phản đối…

Trên thực tế, nếu như Văn Vũ không nói những lời này thì nói không chừng chuyện này vẫn còn biến số. Nhưng Văn Vũ vừa lên tiếng thì tất cả mọi biến số đều biến mất.

Các người tự bỏ phiếu, tự chọn lãnh tụ cho mình… Không phục? Cút! Gây chuyện? Giết!

Thế là xong!

Văn Vũ nói xong thì mọi chuyện cũng coi như được quyết định.

Đến lúc này tiệc ma chay mới xem như bắt đầu, không phải náo nhiệt, nhưng mọi người cũng bắt đầu ăn uống.

Tang lễ truyền thống ở Hoa Hạ chính là như vậy…

Chương 1884 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!