Bữa tiệc diễn ra được một nửa, có lẽ Lâm Khuyết không chịu nổi bầu không khí trong này, cũng có thể là không chịu nổi cảnh các quan chức cấp cao của Yến Kinh thi nhau tới chúc rượu Phương Ngọc Quỳnh, cậu ăn uống qua loa rồi buông chén đứng dậy. Lâm Khuyết ra sảnh ngoài, túc trực bên linh cữu của ông nội, Phương Bạch cũng theo sát phía sau.
Thực ra Phương Ngọc Quỳnh cũng muốn thể hiện lòng hiếu thảo của mình, nhưng bây giờ mọi chuyện đã được quyết định, cậu vừa mới thượng vị. Đây là lúc cần cải thiện mối quan hệ và tình cảm với cấp dưới, giữa đạo hiếu và tương lai, Phương Ngọc Quỳnh chọn vế sau.
Điều này cũng không có gì chê trách, Lâm Hải Phong cũng là một kẻ bạc tình, thái độ này của Phương Ngọc Quỳnh hoàn toàn là kế thừa phong thái của Lâm Hải Phong.
Đến khi Văn Vũ ăn uống no say chuẩn bị đứng dậy thì Phương Ngọc Quỳnh lại bưng ly rượu đi tới trước mặt Văn Vũ.
“Chú Văn Vũ, nghe danh đã lâu nhưng bây giờ mới có cơ hội gặp mặt, cháu cảm ơn chú vì đã lên tiếng vì cháu.”
“Không phải vì cậu, mà là vì ông ngoại cậu. Haizz, thực ra tôi cũng rất khâm phục ông ta… Được rồi, không cần nói mấy chuyện này nữa, coi như nể mặt ông ngoại cậu, sau này nếu gặp vấn đề gì thì có thể tới tìm tôi, tôi làm chủ cho cậu.”
“Vậy cảm ơn chú trước.”
Phương Ngọc Quỳnh nói xong thì uống cạn ly rượu, Văn Vũ khẽ vỗ bả vai Phương Ngọc Quỳnh.
Mọi người nhìn thấy cảnh này thì thở phào nhẹ nhõm.
Thái độ này của Văn Vũ đã thể hiện vấn đề người thừa kế Yến Kinh dừng lại tại đây.
…
Tang lễ kéo dài ba ngày, nhưng sau hôm đó thì không thầy Văn Vũ đến nữa. Ba ngày sau, Lâm Hải Phong chính thức được chôn cất, Phương Ngọc Quỳnh bắt đầu tiếp nhận vị trí tổng tư lệnh Yến Kinh.
Lúc này Văn Vũ khó có thể vắng mặt, cậu tự mình đeo chiếc huy hiệu của người lãnh đạo tối cao lên ngực Phương Ngọc Quỳnh. Sau khi nghi lễ tiếp nhận kết thúc, cỗ máy khổng lồ mang tên Yến Kinh lại bắt đầu hoạt động trở lại.
Khả năng của Phương Ngọc Quỳnh trong vấn đề chính vụ đúng là không tầm thường. Hơn nữa, có đám người Franke hỗ trợ, Yến Kinh nhanh chóng thoát khỏi vẻ u ám đau buồn sau cái chết của Lâm Hải Phong, một lần nữa quay về đúng quỹ đạo.
Mãi đến hơn một tháng sau Phương Ngọc Quỳnh mới gặp lại cậu của mình.
…
“Đưa nhân lực của cậu ra tiến tuyến, để bọn họ từng bước kiểm soát quân đội Yến Kinh…”
“Lại còn chuẩn bị những vật tư mà cậu yêu cầu…”
“Cậu ơi, những thứ này quá nhiều, cho dù cháu là tổng tư lệnh cũng không dám ngang nhiên như vậy.”
“Chuyện này không liên quan đến ta.”
Thiên Thần vừa nói vừa lắc chiếc USB trong tay, thứ được lưu bên trong chính là “Mối liên hệ mật thiết” giữa Phương Ngọc Quỳnh và Lâm Hải Phong.
Đây là nhược điểm, cũng là vũ khí có thể làm Phương Ngọc Quỳnh không ngóc đầu lên được.
Phương Ngọc Quỳnh nghe được cũng không khó chịu gì, một tháng tôi luyện đã giúp Phương Ngọc Quỳnh học được cái gì gọi là vui buồn mừng giận không lộ ra ngoài mặt.
Đồng thời cũng học được cái gọi là thỏa hiệp…
“Được rồi, nhưng cháu cần một chút thời gian.”
“Không sao, ta có thể chờ.”
Thật ra Thiên Thần là người rất dễ nói chuyện, sau khi thương lượng xong, anh ta lại tiếp tục lên tiếng.
“Ngoài ra, ta có chút kiến nghị nho nhỏ về chuyện bố trí binh lực ngoài tiền tuyến.”
Thiên Thần lôi bản đồ ra, chỉ về một số địa điểm.
“Nơi này, nơi này, cả nơi này nữa, ta yêu cầu phải thay đổi khu vực phòng thủ ở đây.”
“Chuyện này không thể được!”
Phương Ngọc Quỳnh nhìn theo vị trí ngón tay của Thiên Thần, quyết liệt từ chối.
“Cậu làm như thế chẳng khác nào bảo bọn họ đi tìm chết! Nếu bọn họ chết thì tiền tuyến sẽ xuất hiện vấn đề… Hơn nữa…”
“Dừng dừng dừng… Đừng nói với ta mấy lời này, bảo cháu làm thì cháu cứ làm! Đây không phải ý kiến của ta, mà là ý của bên trên! Cháu hiểu không?”
“Bên trên?”
Phương Ngọc Quỳnh lộ vẻ nghi ngờ, một lát sau thì bừng tỉnh.
“Đúng vậy, là bên trên. Chắc ông ngoại cháu cũng nói với cháu rồi nhỉ? Cậu của cháu cũng chỉ là một con rối thôi, trên ta vẫn còn người khác.”
Thiên Thần nói xong thì ghé sát vào tai Phương Ngọc Quỳnh, thì thầm nói ra bốn chữ “Ý chí trái đất”.
Tất nhiên Phương Ngọc Quỳnh biết chuyện Thiên Thần làm việc dựa theo ý của Ý chí trái đất, nhưng hiện tại xem ra không có ai biết chuyện này.
Thực ra khoảng thời gian trước cũng có xảy ra một chuyện tên là “Tranh cãi chính thống”, nhưng cuối cùng lại chẳng giải quyết được gì.
Đối với con người mà nói, ai chính thống ai không chính thống không quan trọng, điều quan trọng là lợi ích.
Phương Ngọc Quỳnh cau mày tự hỏi một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng.
“Mệnh lệnh này…”
“Ai mà biết vị kia nghĩ thế nào chứ.”
“Vậy cũng không được, một khi cháu quyết định như vậy thì sẽ tạo thành tổn thất rất lớn. Những người khác nhất định sẽ buộc tội cháu, cái giá phải trả của chuyện này quá lớn! Cậu, cậu cũng không muốn thấy cháu vừa mới thượng vị không bao lâu đã ngã ngựa chứ?”
“Đúng vậy, ta cũng không muốn… Nhưng có vẻ như vị đó không chờ nổi nữa rồi… Thế nên, cậu của cháu cũng khó xử lắm.”
Cuộc trò chuyện của hai người lập tức lâm vào bế tắc, một lát sau, Phương Ngọc Quỳnh lại lên tiếng.
“Hay là… Hay là như thế này, cậu cho cháu nói chuyện với Ý chí trái đất, cậu, bây giờ chúng ta đều là người trên một con thuyền, cháu cảm thấy mình cũng nên được gặp lãnh đạo, cậu nói có đúng không?”
Chương 1885 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]