Mặc dù Phương Ngọc Quỳnh nói như vậy nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ không tin Thiên Thần.
Cậu không tin Ý chí trái đất sẽ đưa ra một mệnh lệnh như vậy.
Phương Ngọc Quỳnh cảm thấy vô lý, mẹ trái đất mà chúng ta vô cùng yêu quý làm sao có thể đưa ra mệnh lệnh đẩy con dân của mình vào chỗ chết chứ?
Chỉ khi nào nhìn thấy tận mắt, được nghe tận tai thì Phương Ngọc Quỳnh mới tin được. Hơn nữa, địa vị bây giờ của Phương Ngọc Quỳnh cũng không kém Thiên Thần, nếu Thiên Thần có thể gặp Ý chí trái đất thì tại sao cậu lại không thể?
Không cần phải quan tâm đến nhược điểm kia. Trước khi hai người hoàn toàn trở mặt thì Thiên Thần cũng chỉ dùng nó uy hiếp cậu được thôi, nếu như bảo anh ta công khai thì Thiên Thần cũng không dám.
Mất bao nhiêu công sức mới đẩy Phương Ngọc Quỳnh lên vị trí hiện tại. Nếu Phương Ngọc Quỳnh bị đạp xuống thì sợi dây liên kết này sẽ bị chặt đứt hoàn toàn, không bao giờ có thể thiết lập lại được nữa!
Tại sao sau khi sắp xếp xong xuôi kế hoạch lật đổ Yến Kinh, Thiên Thần lại không ra tay giết chết Lâm Hải Phong? Đơn giản bởi vì cho dù Lâm Hải Phong có chết thì Yến Kinh vẫn được chiến trường phân tầng bao bọc, Thiên Thần không thể nhúng tay vào! Phương Ngọc Quỳnh phản bội, giết chết Lâm Hải Phong mới là thu hoạch lớn nhất và có ý nghĩa nhất.
Nói cách khác, bây giờ Phương Ngọc Quỳnh cũng không hoàn toàn thuộc về thế yếu. Lời nói của cậu đối với Thiên Thần và Ý chí trái đất cũng có sức nặng nhất định.
Thiên Thần cũng nghĩ đến những chuyện này, trên thực tế, nếu Phương Ngọc Quỳnh không nghi ngờ gì mới là không thích hợp. Thế nên, anh ta suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.
“Được rồi, ta trở về hỏi một chút.”
…
Mọi chuyện đã đến mức này, Thiên Thần cũng không còn nghi ngờ gì nữa. Lâm Hải Phong đã chết, danh sách trình tự của chủ nhân cũng đã thông báo thay đổi, chuyện này không thể nào là giả.
Còn người tự tay giết chết Lâm Hải Phong là Phương Ngọc Quỳnh đã không còn đường lui nữa. Mặc dù bây giờ Phương Ngọc Quỳnh là tổng tư lệnh của Yến Kinh, nhưng Lâm Hải Phong đã trấn thủ Yến Kinh lâu như vậy, cho dù đã chết thì sức ảnh hưởng vẫn nhiều hơn Phương Ngọc Quỳnh. Thế nên, một khi mọi chuyện bại lộ, Phương Ngọc Quỳnh nhất định sẽ bị Yến Kinh nghiền thành tro bụi.
Thế nên, cậu ngoài lựa chọn đi theo Thiên Thần thì cũng không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng vẫn còn một vấn đề.
Sau khi kế hoạch thành công, Ý chí trái đất mừng rỡ như điên. Ông ta dường như cũng không tin mọi chuyện có thể phát triển thuận lợi như thế, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt.
Sau đó, ông ta bắt đầu không thân thiện với Thiên Thần như trước.
Thực ra, từ lâu Ý chí trái đất đã muốn Thiên Thần liên hệ với Phương Ngọc Quỳnh, ông ta muốn gặp mặt quân cờ mạnh nhất của mình.
Đúng vậy, trong mắt Ý chí trái đất lúc này, thân phận và địa vị của Phương Ngọc Quỳnh tốt hơn Thiên Thần rất nhiều.
Điều này khiến Thiên Thần cảm thấy một chút nguy cơ. Trong vòng một tháng trở lại đây, ngoài lần Ý chí trái đất gặp Thiên Thần để thực hiện lễ rửa tội năng lực căn nguyên ra thì những lần khác đều có ý muốn Thiên Thần đưa Phương Ngọc Quỳnh đến, mấy lần Thiên Thần vẫn luôn đùn đẩy…
Chẳng qua là sợ hãi một ngày nào đó sẽ bị thất sủng.
Nhưng bây giờ Phương Ngọc Quỳnh đã đích thân nói ra chuyện này, Thiên Thần cũng hiểu chuyện này không thể tránh né được nữa.
Thế nên, Thiên Thần nhanh chóng kích hoạt phân thân, sau đó cho Phương Ngọc Quỳnh một câu trả lời.
“Ba ngày sau gặp mặt trái đất.”
…
Thiên Thần không nói cụ thể cho Phương Ngọc Quỳnh biết cách làm thế nào để trở về trái đất khi con đường truyền tống đã bị phong tỏa, nhưng là lãnh tụ Yến Kinh, Phương Ngọc Quỳnh thừa sức đối phó với những phiền phức nhỏ này.
Cậu kích hoạt một phân thân trấn thủ tiền đồn khu 8, còn bản thể thì dưới tình huống thần không biết quỷ không hay nhanh chóng đi qua con đường truyền tống trong chiến trường trái đất, trở về trái đất.
Đúng vậy, chính là bản thể tự đến…
Phương Ngọc Quỳnh trả lời vấn đề này là: Lần đầu tiên ra mắt mẹ trái đất, nhất định phải tự bản thể đến để thể hiện thành ý, không phải sao?
Thiên Thần cũng gật đầu, còn hỏi Phương Ngọc Quỳnh có bị người khác nhận ra không. Phương Ngọc Quỳnh bảo không, tất cả mọi chuyện đều được sắp xếp hoàn hảo.
Sau đó, hai người không nói gì nữa, Thiên Thần đưa Phương Ngọc Quỳnh đến địa bàn của mình, hai người tiến hành một vài giao dịch bí mật. Sáng sớm hôm sau, Thiên Thần đưa Phương Ngọc Quỳnh ra bờ biển.
“Đi thôi…”
Phương Ngọc Quỳnh nghe thế thì khẽ vuốt nhẫn không gian, trên mặt lộ ra vẻ gấp gáp không chờ nổi.
…
Thái Bình Dương - rãnh biển Mariana - Căn nguyên tâm địa.
Không biết Thiên Thần đã đi con đường này bao nhiêu lần, giờ phút này đúng là ngựa quen đường cũ.
Anh ta dẫn theo Phương Ngọc Quỳnh tiến vào Thái Bình Dương, một lát sau đã tiến tới phạm vi thế lực của Hải vương. Nhóm sinh vật biển nhìn thấy Thiên Thần cũng không làm ra vẻ ngạc nhiên gì cả.
Lần gặp mặt này được chính Ý kiến trái đất đồng ý, nhóm sinh vật biển canh giữ ở đây chắc đã nhận được tin tức nên mấy việc kiểm tra an ninh cũng chỉ làm sơ qua gọi là có mà thôi.
Đến khi hai người đến rãnh biển Mariana, xuyên qua một luồng ánh sáng màu xanh nhạt thì Phương Ngọc Quỳnh đột nhiên cảm giác được những dao động năng lượng xung quanh vô cùng quỷ dị và phức tạp.
“Một loại kết giới điều tra, chỉ là một biện pháp phòng hộ khi cần thiết mà thôi.”
Chương 1886 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]