Thiên Thần giải thích đơn giản, tiếp tục dẫn đầu hướng xuống phía dưới, đến tận khi hai người tới trước một hang động.
Trước cửa hang có hai thành viên của Hải tộc đang canh gác, nhìn như hai con chó trung thành.
Thiên Thần đi vào, Phương Ngọc Quỳnh thấy thế cũng theo sát đằng sau. Hai tên lính canh cửa đều không có phản ứng gì.
Chuyện này đã được Ý chí trái đất đồng ý, Phương Ngọc Quỳnh còn được đích thân Thiên Thần đại nhân dẫn đến. Cái gọi là kiểm tra an ninh hoàn toàn không cần thiết, trên thực tế, vào lúc này cả Ý chí trái đất và Thiên Thần đều không quá cảnh giác với Phương Ngọc Quỳnh nữa.
Thậm chí trước đó Ý chí trái đất còn nhắc nhở qua Thiên Thần, nhất định phải khách khí với Phương Ngọc Quỳnh một chút, nhất định không được làm chuyện gì khiến Phương Ngọc Quỳnh không vui.
Phương Ngọc Quỳnh đang là tổng tư lệnh Yến Kinh, càng quan trọng hơn là đang à quân bài duy nhất mà Ý chí trái đất có thể đánh tới chiến trường phân tầng, ông ta tất nhiên phải coi trọng cậu.
Phương Ngọc Quỳnh nhìn thấy chuyện này thì an tâm thở phào một hơi. Không bị kiểm tra an ninh, không bị rà soát người, không kiểm tra ký ức, điều này tiết kiệm được cho Phương Ngọc Quỳnh rất nhiều biện pháp ứng phó.
…
Con đường dài và quanh co, không biết phải đi đến bao giờ. Phương Ngọc Quỳnh cũng không cảm thấy sốt ruột, cậu yên lặng đi theo Thiên Thần, thỉnh thoảng lại trò chuyện một chút chuyện “đại sự trong thiên hạ”. Đến khi hai người thâm nhập sâu vào trong lớp dung nham thì Thiên Thần mới phát ra một làn sóng tinh thần.
Ngay lập tức, một sinh vật màu đen kỳ bí từ trong lớp dung nhan chui ra, bò tới trước mặt hai người bọn họ.
“Đi thôi.”
Thiên Thần nói xong thì leo lên lưng con rối linh hồn đen kia, Phương Ngọc Quỳnh theo sát. Thiên Thần vung tay lên, một tấm màn ánh sáng đỏ sậm nhanh chóng bao phủ hai người, con rối linh hồn nhanh chóng bơi về phía dung nham, lặn càng lúc càng sâu.
Phương Ngọc Quỳnh đứng trên lưng con rối hắc nham, vừa trò chuyện với Thiên Thần vừa quan sát hướng đi của con rối - Nó đang xông thẳng về phía căn nguyên tâm địa.
Vị trí chắc không có gì sai, chỉ là không biết lần gặp mặt này là bản thể của Ý chí trái đất… Hay chỉ là một phân thân nào đó…
…
Trên thực tế, Phương Ngọc Quỳnh đã xem nhẹ sự đánh giá của Ý chí trái đất với mình.
Sau khi Thiên Thần đưa Phương Ngọc Quỳnh vào một hang động bị vùi lấp trong lớp dung nham thì Phương Ngọc Quỳnh lập tức hiểu ra, lần này mình đã đến đúng chỗ rồi.
Trước mặt cậu là một quả cầu ánh sáng tỏa ra một nguồn lực mạnh mẽ, không khí thoải mái và an tĩnh khiến đáy lòng Phương Ngọc Quỳnh dâng lên một cảm giác an toàn, giống như đang được ôm ấp trong vòng tay của mẹ.
Cậu nheo mắt, cảm nhận cảm giác bình yên này một lúc rồi mới mở mắt ra. Phương Ngọc Quỳnh cúi đầu, cung kính chào hỏi quả cầu ánh sáng trước mặt.
“Kính chào đại nhân.”
Không cần Thiên Thần phải giải thích nhiều lời, thậm chí Ý chí trái đất cũng không cần nói ra thân phận. Cảm giác rung động đến từ linh hồn này chắc chắn không thể nào là giả.
Một đạo ý thức chậm rãi thức tỉnh, quả cầu càng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, vầng sáng ngưng tụ thành một bóng người không nhìn ra giới tính.
Bóng người chậm rãi bước đến bên cạnh Phương Ngọc Quỳnh, vươn tay đặt lên trán cậu.
“Ban phúc cho con, con trai của ta…”
Tiếng nói giống như vang vọng từ sâu bên trong linh hồn, tiếng nói lập tức khiến trong lòng Phương Ngọc Quỳnh sinh ra một cảm giác “Làm kẻ địch với Ý chí trái đất là một sai lầm”. Nhưng Phương Ngọc Quỳnh có thể lọt vào mắt xanh của Lâm Hải Phong tất nhiên cũng có chỗ khác người.
Cảm giác này nhanh chóng bị Phương Ngọc Quỳnh dập tắt, cậu không có biểu cảm gì, chỉ yên lặng chờ đợi. Đến khi ánh sáng trên người Ý chí trái đất chậm rãi tiêu tan, hòa vào trong cơ thể Phương Ngọc Quỳnh, nguồn năng lực căn nguyên chảy khắp cơ thể, Phương Ngọc Quỳnh cảm thấy thiên phú chủng thần thú của mình phát triển hơn không ít.
“Chỉ là một món quà nhỏ nhân buổi đầu gặp mặt mà thôi.”
Giống như cảm nhận được Phương Ngọc Quỳnh đang chuẩn bị nói cảm ơn, Ý chí trái đất nhanh chóng lên tiếng ngắt lời cậu. Sau đó, Ý chí trái đất đứng trước mặt Thiên Thần và Phương Ngọc Quỳnh, nhìn chăm chú hai vị tướng đắc lực của mình.
“Nghe nói con muốn gặp ta?”
Cho dù Phương Ngọc Quỳnh không ngẩng đầu lên thì cũng cảm giác được Ý chí trái đất đang hỏi mình.
“Tôi muốn gặp ngài, muốn gặp mẹ trái đất yêu quý một lần.”
Có lẽ do Phương Ngọc Quỳnh có thái độ vô cùng khiêm tốn, cũng có thể do câu nói “mẹ trái đất” kia, Ý chí trái đất vô cùng thoải mái. Ông ta hào hứng nâng tay lên.
Một nguồn năng lượng căn nguyên khác lại chảy ra khỏi quả cầu ánh sáng, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi mà Phương Ngọc Quỳnh đã được ban cho một lễ rửa tội căn nguyên quy mô nhỏ. Sau khi rửa tội xong, Ý chí trái đất lại trở về quả cầu ánh sáng.
“Đúng lúc lắm, ta cũng muốn gặp con.”
…
Thiên Thần nhìn Phương Ngọc Quỳnh trò chuyện với Ý chí trái đất thì trong lòng cảm thấy hụt hẫng.
Giống như mình khổ sở vất vả bồi dưỡng con dâu nuôi từ bé, đến cuối cùng lại bị kẻ khác ôm đi động phòng. Thiên Thần thậm chí còn không nghe rõ Ý chí trái đất và Phương Ngọc Quỳnh đang nói chuyện gì, anh ta chỉ cảm thấy cảm giác ghen tị đang tràn ra khắp người.
“Thiên Thần…”
“Thiên Thần?”
“Thiên Thần!?”
Chương 1887 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]