Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1888: CHƯƠNG 1888: THĂM DÒ 1

Đến tận khi tiếng gọi thứ ba vang lên, Thiên Thần mới tỉnh táo trở lại. Anh ta mờ mịt ngẩng đầu, nhìn về phía trước.

Quả cầu ánh sáng trước mặt khẽ gợn sóng giống như đang thể hiện sự bất mãn với Thiên Thần. Chờ đến khi Thiên Thần hoàn hồn, Ý chí trái đất mới tiếp tục nói.

Nhưng giọng nói không hề thân thiện như vừa nói với Phương Ngọc Quỳnh mà ngược lại lãnh đạm hơn không ít.

“Nghĩ cái gì thế?”

“Không có gì… Chỉ là, cảm giác hơi hoảng hốt…”

Thiên Thần cố gắng áp chế sự hốt hoảng trong lòng xuống, ngẩng đầu nhìn Ý chí trái đất.

“Đại nhân, có chuyện gì vậy?”

“Chuyện ta vừa nói với Ngọc Quỳnh, ngươi trở về cùng Ngọc Quỳnh thương lượng một chút, chuyện này giao cho ngươi.”

Thiên Thần không biết vừa rồi hai người này đã nói gì, nhưng anh ta vẫn vỗ ngực đồng ý.

“Bây giờ ta hơi mệt, các người về trước đi…”

Ý thức trái đất nói xong thì ánh sáng trong quả cầu tắt dần. Thiên Thần dẫn Phương Ngọc Quỳnh chuẩn bị rời đi, nhưng Phương Ngọc Quỳnh lại như nghĩ tới chuyện gì đó.

“Đúng rồi, đại nhân, tôi còn một chuyện này chưa rõ…”

“Chuyện gì?”

“Đó là… Vấn đề về Văn Vũ…Vừa rồi chúng ta cũng nói rồi. Đại nhân, ngài cũng biết đấy, ở chiến trường phân tầng lời nói của tôi không có trọng lượng, phải là Văn Vũ nói mới tính. Văn Vũ mới là chủ nhân thực sự của chiến trường phân tầng. Tất nhiên là tôi có thể làm được một vài chuyện nhỏ, nhưng những chuyện lỡn vẫn phải thông qua sự đồng ý của Văn Vũ.”

“Thực ra lần này tôi tới gặp ngài chính là để hỏi cách xử lý Văn Vũ.”

Phương Ngọc Quỳnh nói xong thì khẽ cúi đầu, như đang chờ ý kiến của Ý chí trái đất.

“Vấn đề này…”

Ý chí trái đất trầm ngâm một lát, trong lòng thì đang âm thầm chửi rủa.

Ông đây có thể có biện pháp nào với cậu ta chứ? Đó chẳng phải là tự hạ uy nghiêm trước mặt thuộc hạ sao…

Nhưng ông ta không thể trả lời như vậy.

“Ta không thể phát huy năng lực ở chiến trường phân tầng, Văn Vũ cũng không xuất hiện ở trái đất, thế nên…”

Thế nên vấn đề này nhà ngươi phải tự đi mà xử lý.

Mọi người đều là người thông minh, Ý chí trái đất cứ nghĩ mình chỉ cần nói đến đây thì Phương Ngọc Quỳnh sẽ tự hiểu. Nhưng không ngờ Phương Ngọc Quỳnh lại ngẩng đầu, làm ra vẻ ngây ngốc.

“Thế nên làm sao nữa?”

“Thế nên, ta không có biện pháp đối phó với cậu ta.”

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều im lặng.

“Đại nhân, vậy ngài xem, nếu như tôi có cách lừa Văn Vũ trở về trái đất, vậy ngài có cách nào xử lý kẻ phiền phức này không?”

“Không thể, chuyện này…”

“Được rồi, đại nhân, bây giờ không thích hợp để nói đến vấn đề này.”

Thiên Thần đột nhiên có linh cảm xấu, nhanh chóng lên tiếng ngăn cản Ý chí trái đất đang định giải thích.

Thiên Thần không biết tại sao Phương Ngọc Quỳnh lại hỏi vấn đề này, có thể Phương Ngọc Quỳnh thực sự có cách lừa Văn Vũ đến trái đất, cũng có thể là…

Tóm lại, chuyện này không nói tiếp nữa là tốt nhất.

Nhưng giờ phút này Phương Ngọc Quỳnh lại thay đổi sắc mặt. Cậu chậm rãi đứng thẳng người, nhìn Ý chí trái đất, rồi lại nhìn Thiên Thần.

“Chuyện này… Lại như thế nào nữa?”

Giọng nói lúc này đã không còn vẻ cung kính ban nãy mà dần trở nên lạnh nhạt. Thiên Thần nhìn sắc mặt dần trở nên lạnh nhạt của Phương Ngọc Quỳnh thì trái tim bỗng dưng căng thẳng.

“Vấn đề này chúng ta ra ngoài rồi nói.”

Thiên Thần vươn tay muốn kéo Phương Ngọc Quỳnh rời đi, nhưng Phương Ngọc Quỳnh lại linh hoạt tránh thoát bàn tay của Thiên Thần, nhìn thẳng về phía Ý chí trái đất.

“Đại nhân, ngài không muốn biết tôi có thể lừa Văn Vũ trở về trái đất hay không sao?”

“Đại nhân, so với ông ngoại tôi, Văn Vũ chắc chắn là mối uy hiếp lớn hơn với ngài đúng không? Bây giờ tôi nói mình có biện pháp lừa Văn Vũ đến trái đất, tại sao ngài lại không có chút hứng thú nào thế?”

“Đại nhân, tôi đoán, có phải ngài không thể ra tay với Văn Vũ được đúng không?”

Ba câu hỏi liên tiếp làm Ý chí trái đất hoàn toàn trầm mặc, giờ phút này, ánh sáng xung quanh quả cầu khẽ lay động. Phương Ngọc Quỳnh thậm chí còn cảm nhận được năng lực căn nguyên trong tâm trái đất đột nhiên tăng vọt, nhưng cậu chỉ yên lặng chờ đợi, chờ đợi phản ứng của Ý chí trái đất…

Cậu là người thực hiện kế hoạch này… Nhưng cũng là con chuột bạch trong kế hoạch này.

Sau khi ba vấn đề này được đặt ra, Ý chí trái đất dù có ngốc nghếch thế nào cũng hiểu được mọi chuyện đang đi lệch quỹ đạo. Bây giờ hoặc là ông ta ra tay giết chết Phương Ngọc Quỳnh, kế hoạch thất bại.

Hoặc là…

Giống như bây giờ…

“Giết cậu ta!”

Ý chí trái đất dứt khoát lên tiếng, đồng thời một lượng lớn năng lực căn nguyên rót vào trong thân thể Thiên Thần. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, hơi thở của Thiên Thần đã sắp chạm tới cấp mười một!

Tuy nhiên, Phương Ngọc Quỳnh chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.

“Thế nên, ngài không thể trực tiếp ra tay mà chỉ có thể mượn năng lực căn nguyên, sau đó chế tạo ra một cường giả cấp mười một phiên bản lỗi. Chà, mọi thứ chỉ là suy đoán, nhưng cũng không phải không có cách xác minh.”

Phương Ngọc Quỳnh vừa nói vừa lục lọi trong nhẫn không gian, lát sau, trong tay cậu có thêm một thứ.

Đó là một cái túi.

Cái túi không lớn, nhưng lại không ngừng vặn vẹo, giống như trong túi có thứ gì đó đang muốn xông ra ngoài. Phương Ngọc Quỳnh nhanh tay mở túi, giây tiếp theo, một tiếng rít vang vọng bốn phía.

Chương 1888 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!