Lúc đó, Phương Ngọc Quỳnh cũng không lộ ra sự sợ hãi đối với cái chiến trường này, mà tính cách này còn càng thích hợp để làm người đứng đầu hơn cả Lâm Hải Phong. Thêm cả những nhân tố này thì lựa chọn của Lâm Hải Phong lúc ấy cũng được xem như một quyết đinh sáng suốt.
Ông ta “đem tặng” Lâm Khuyết cho người giữ lời thề cũng chưa chắc đã có ý loại trừ đối thủ cạnh tranh cho Phương Ngọc Quỳnh.
Nhưng bây giờ nhìn lại thì chuyện này không được xử lý một cách thỏa đáng đến thế.
Vì cái kế hoạch này mà Phương Ngọc Quỳnh phải giết Lâm Hải Phong, chuyện này không có gì đáng để nói đến. Phương Ngọc Quỳnh không những không mắc phải bất cứ sai lầm nào mà ngược lại đã đóng góp một phần rất lớn.
Nhưng vấn đề chạy trống từ trên chiến trường lại thật sự là một vết nhơ. Vì sao trước đây Yến Kinh lại tạo ra chức vị người bảo vệ này chứ? Còn không phải bởi vì giá trị vũ lực của Tổng tư lệnh không đủ mạnh mẽ hay sao?
Lâm Hải Phomg luôn che đậy khuyết điểm của mình bằng sự quyến rũ và trí óc siêu phàm của bản thân. Nhưng khuyết điểm của Phương Ngọc Quỳnh lại lộ ra một cách rõ ràng ngay trước khi cậu nhận chức.
Có thể nhìn ra được năng lực nhẫn nại của giới thượng lưu Yến Kinh thấp đến mức nào từ thái độ của Ca Tu với Phương Ngọc Quỳnh.
Trong thời mạt thế này, một vị lãnh tụ không thể bị đánh bại có khả năng là một vị lãnh tụ tốt nhưng người dưới trướng lúc nào cũng sẽ cảm thấy thiếu đi chút gì đó.
Hơn nữa sau khi phong ấn Thiên Thần và Ý chí của Trái Đất, cục diện tại chiến trường phân tầng và trái đất lại một lần xuất hiện sự thay đổi. Từ nay về sau, hai người hợp lại làm một hơn nữa Văn Vũ nắm trong tay quyền chủ động tuyệt đối.
Vì thế mà Lâm Hải Phong nghĩ ra một cách giải quyết không phải cách giải quyết. Biến Văn Vũ thành Tổng tư lệnh của Yến Kinh đồng thời bỏ chức vụ người bảo vệ đi!
Một mình Văn Vũ thống trị cả một Yến Kinh!
Hoặc nói rõ ra chính là Lâm Hải Phong chắp tay nhường lại Yến Kinh. Ông ta muốn giao cái Yến Kinh từng là thế lực mạnh nhất này vào trong tay của Văn Vũ!
Biểu hiện quyết đoán lúc đó của Lâm Hải Phong khiến Văn Vũ có chút thán phục. Hơn nữa nghĩ kỹ lại thì chuyện này đúng là có thể thương lượng lại.
Vô duyên vô cớ lại sỡ hữu toàn bộ thế lực trong Yến Kinh, ừm, tuy rằng Văn Vũ không quá hứng thú nhưng cậu cũng không muốn thừa nhận rằng dù cho là trong tối hay ngoài sáng thì thực lực của Yến Kinh đúng thật là không thể xem thường. Ít nhất là không yếu hơn so với quân đoàn con rối linh hồn.
Chỉ cần một cái gật đầu của Văn Vũ, thì thế lực bình thường của cậu ngay lập tức có thể tăng lên hơn gấp đôi. Hơn nữa, Yến Kinh là nơi nhân tài hội tụ, nội bộ gồm có Franke và bộ não to Lâm Hải Phong, vũ lực thì có…Được rồi, cái này cũng không phải là vấn đề.
Tóm lại nếu Văn Vũ nhận lấy Yến Kinh cũng chỉ là treo thêm trên đỉnh đầu mình một cái danh hiệu khác, nhưng nó cũng không gây ra những phiền phức như “mỗi ngày đều phải ngồi trong văn phòng xử lý hồ sơ công việc.”
Điều duy nhất khiên Văn Vũ do dự
Chẳng qua chính là hai chữ “ràng buộc” này.
Ở tại vị trí đó, nhận công việc đó đồng nghĩa với việc cậu phải gánh vác trách nhiệm trên vai. Từ trước đến nay Văn Vũ vẫn luôn rất nghiêm túc đối với hai từ trách nhiệm này, nhưng hiện tại tình huống của thế giới này chính là “Ngoài Ma tộc ra thì chính là Văn Vũ và Yến Kinh”. Chuyện này làm giảm trách nhiệm của Văn Vũ đối với Yến Kinh đi rất nhiều.
Không có thế lực phản động bên trong, Văn Vũ cũng không cần vì phải “lấy đại cục làm trọng” mà đưa ra những thỏa hiệp không cần thiết nào đó.
Cũng vì thế nên Văn Vũ mới lấy lý do là “sau này mới nói” để thoái thác đùn đẩy việc này.
Nhưng đúng thật là hiện tại vẫn có thể nhắc đến chuyện đó, nhưng chẳng qua Văn Vũ có việc càng quan trọng hơn phải giải quyết mà thôi.
Chính là linh hồn thứ tám của chính mình!
…
Sau khi sao ước nguyện cho Văn Vũ biết tọa độ của linh hồn thứ tám nằm trong một chỗ sâu thẳm nào đó của Thái Bình Dương.
Văn Vũ đưa Phương Ngọc Quỳnh chạy đến địa điểm của mục tiêu ngay lập tức, về lý do tại sao cậu phải đưa Phương Ngọc Quỳnh theo…
Văn Vũ cũng không biết… Chẳng qua sau khi nhiệm vụ kết thúc, nghĩ đến Phương Ngọc Quỳnh cũng không có chuyện gì làm mà Văn Vũ cũng ngại nói với người đã lập công lớn linh tinh một câu “Cậu cút trước đi” được. Phương Ngọc Quỳnh vừa hay muốn đi theo sau đuôi của Văn Vũ, Văn Vũ tiện tay đưa cậu đi theo thôi.
Hai người một trước một sau rất nhanh đã đến được khu vực địa điểm của mục tiêu. Nhưng đến đây rồi thì đột nhiên bước chân Văn Vũ khựng lại.
Phương Ngọc Quỳnh không hiểu rõ nguyên do nhưng chừng hơn mười phút sau, phía xa nổi lên một trận sóng to gió lớn, một bóng đen từ xa chậm rãi dừng lại trước mặt hai người.
…
Đây là một cái con cá voi khổng lồ.
Với chiều dài cơ thể hơn mười ngàn mét, con cá voi này trông giống như một ngọn núi đang di chuyển dưới đáy biển, làn da màu xanh nhạt trên cơ thể nó liên tục toát ra một làn hơi lạnh, khiến nước biển đóng băng, nhưng sau đó cũng nhanh chóng tan ra.
Chương 1894 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]