Văn Vũ vẫn đứng đó không cử động còn Phương Ngọc Quỳnh đã lui lại hai bước nhỏ. Cậu có thể cảm giác được trong cơ thể con cá voi này ẩn chứa một lực lượng không thua kém cậu là bao.
Rõ ràng đây chính là át chủ bài duy nhất mà bộ tộc Hải Vương che giấu…
Hai người nhìn chằm chằm con cá voi chừng mười giây thì trên đỉnh đầu cá voi xuất hiện hai bóng dáng của con người.
Hai tên tộc nhân của bộ tộc Hải Vương nhảy xuống khỏi người con cá voi, nhanh chóng đi tới trước mặt Văn Vũ. Bọn họ dùng giọng điệu cung kính để hỏi thăm Văn Vũ sau đó trình bày lý do mà bọn họ đến đây.
“Hải Vương đại nhân cảm nhận được Văn Vũ đại nhân đến thăm nên đã đặc biệt phái hai người chúng ta đến đón tiếp đại nhân.”
Mặt Văn Vũ không lộ bất cứ cảm xúc nào nhưng sâu trong trái tim cậu lại đột nhiên có một chút dao động.
“Ta đến đây không phải để gặp Hải Vương…Ta muốn đến tọa độ XXX, XXX, XXX này.”
Hai tên tộc nhân của bộ tộc Hải Vương liếc nhìn nhau sau đó cười khổ rồi mở miệng nói với Văn Vũ.
“Thưa đại nhân, vị trí mà ngài muốn đi chính là nơi ở hiện tại của Hải Vương đại nhân…”
Bọn họ dừng lại một chút sau đó nói lại chi tiết kỹ càng tỉ mĩ cho Văn Vũ nghe.
“Thành phố Thâm Lam chính là thành phố chính của bộ tộc Hải Vương chúng ta, nhưng như ngài biết đấy Hải Vương đại nhân chính là thể ý thức của dân tộc ra, chỗ ở của ngài ấy không phải ở Thâm Lam mà là ở đất tổ của bộ tộc ta.”
“Vị trí trong lời ngài nói chính là nằm trong phạm bị đất tổ của chúng ta.”
Văn Vũ bỗng nhiên cảm thấy trong lòng sửng sốt…
Cậu bỗng nhiên hiểu ra một điều, mặc dù siêu máy tính sao ước nguyện có thể giải quyết tất cả vấn đề của những người hỏi nhưng nó chỉ tuân theo logic và sự thật mà thôi. Trong đó không bao gồm bất cứ nhân tố tình cảm nào cả.
Thứ Văn Vũ muốn là linh hồn thứ tám, sao ước nguyện đương nhiên sẽ đưa ra hồn sủng thứ tám thích hợp với Văn Vũ. Và nó rất có thể chính là sinh vật biến dị có uy thế lớn nhất trên trái đất, là thể ý chí của bộ tộc Hải Vương, Hải Vương Bản Tôn!
Sao ước nguyện sẽ không quan tâm đến mối quan hệ giữa ngươi và Hải Vương là như thế nào, nó cũng mặc kệ Văn Vũ có cái suy nghĩ kia hay không, có nhượng bộ để lập khế ước với Hải Vương hay không, nó chỉ cho ra đáp án mà “nó cảm thấy” phù hợp nhất mà thôi.
Vì thế vấn đề được đẩy lên người Văn Vũ.
Văn Vũ đã có dự cảm không lành rằng mục tiêu lần này khả năng cao chính là Hải Vương. Nhưng thật ra, Văn Vũ thật sự có chút chướng mắt cái tên Hải Vương này.
Thân là thể ý chí của cả bộ tộc Hải Vương, thống lĩnh toàn bộ sinh vật biển. Dù là uy thế, thực lực hay là tiềm lực của Hải Vương đều là những sự lựa chọn tốt nhất. Nhưng Văn Vũ không thể tha thứ việc ông ta đã từng thề chết trung thành với Ý chí của trái đất!
Nghĩ lại về Victor.
Nó đã bị Văn Vũ khế ước một thời gian lâu như vậy nhưng vẫn còn sự kính sợ và khát khao đối với Ý chí của trái đất như ban đầu. Chỉ đến khi Ý chí của trái đất làm ra hành động kinh thiên động địa Victor mới vĩnh biệt sự sùng bái đối với Ý chí của trái đất.
Chính linh hồn thứ năm của cậu cũng có tính cách này. Bây giờ còn bắt Văn Vũ đi khế ước một thể ý chí dân tộc đã bị Ý chí của trái đất tẩy não, không phải là tự tìm phiền phức cho bản thân sao?
“Haiz…”
Văn Vũ thở dài một hơi trong lòng đã đưa ra quyết định.
Vậy thì không khế ước con hồn sủng Hải Vương này nữa.
Chẳng qua đi gặp Hải Vương một chút…cái thì thì có thể…
Dù sao đến cũng đến rồi, gặp Hải Vương Bản Tôn một chút, nghe chuyện mà nó muốn nói với mình là như thế nào. Dù sao thì bây giờ cậu cũng không có chuyện quan trọng gì cần làm.
Có lẽ nó sẽ chọn chiến đấu đến lúc cá chết lưới rách nhưng Văn Vũ có thể nhìn ra ý đồ của Hải Vương cũng không giống như vậy lắm từ sự nghênh đón của hai tên tộc nhân tộc Hải Vương.
Nói cho cùng thì bây giờ điều duy nhất Hải Vương có thể làm được chính là thỏa hiệp.
…
Văn Vũ chú ý rồi nói hai tên tộc nhân tộc Hải Vương dẫn đường.
Bốn người cùng đi đến phần lưng cá voi sau đó cá voi bắt đầu tăng tốc. Tốc độ cung không quá chậm.
Văn Vũ nhàn nhã đứng trên lưng con cá voi mà quan sát cảnh vật ven đường, trong lòng không hề có chút lo lắng nào.
Ý chí của trái đất không thể ra tay nay còn bị phong ấn lại khiến Văn Vũ vô cùng chắc chắn rằng Hải Vương không có khả năng làm ra chuyện xấu gì.
Đánh thì đánh không lại.
Đồng quy vu tận sao? Cũng không có khả năng.
Bọn họ không giống với loài người, thân là phần tử thề chết vẫn trung thành của Ý chí của trái đất, bọn họ càng không thể giống như K trực tiếp khởi động vũ khí có sát thương diện rộng để phá hủy sinh thái trên trái đất được.
Bởi vì làm như vậy bọn họ sẽ là những người tiên phong xúc phạm tới tín ngưỡng của Ý chí của trái đất của chính bọn họ…
Từ góc độ nào đó mà nói thì những sinh vật biến dị có nhiều nguyên tắc hơn so với con người rất nhiều.
…
Con cá voi lớn bơi chừng hai phút sau đó càng ngày càng đi sâu xuống đáy biển, khi ánh sáng bị đại dương nuốt chửng và xung quanh trở nên đen kịt, một thành phố khổng lồ hùng vĩ lọt vào tầm mắt của Văn Vũ.
Thành phố chính của tộc Hải Vương, thành phố Thâm Lam.
Văn Vũ chưa từng đến đây, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy nơi này không nhịn được cảm thán. Cậu tỉ mỉ xem xét cái thành phố nổi tiếng này, nhưng nhìn được vài giây thì Văn Vũ không nhìn nữa.
Chương 1895 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]