Nhưng sự thật suy giảm thiên phú của tất cả bộ tộc Hải vương là không thể chối cãi được, cộng với việc mất đi sự gia trì của kỹ năng mệnh lệnh biển sâu, với số lượng và khả năng sinh sản của bộ tộc Hải vương, họ chắc chắn sẽ mất dấu trước chúng sinh và sẽ không bao giờ có thể gây được sóng gió gì nữa.
Cũng là câu nói đó, Văn Vũ không có ý bắt nó phải chịu trách nhiệm, nhưng điều đó không có nghĩa là Hải Vương không cần phải trả giá – đây là hình phạt cho việc đứng sai đội.
Hải vương rất khôn ngoan, nó sử dụng mạng sống và sức mạnh dân tộc của mình như một cái giá để dập tắt hậu quả của việc chọn nhầm đội và đổi lấy một môi trường sống tương đối thoải mái cho bộ tộc Hải vương còn lại.
Hợp tình, hợp lý.
Vì thế, Văn Vũ gật đầu.
“Có thể.”
Vừa nói xong, Văn Vũ thậm chí có thể cảm giác được không khí trong hang trở nên yên tĩnh.
“Vậy, đại nhân, tôi bắt đầu đây.”
Hải vương nói như vậy, sau đó, loài rong biển mà Hải vương đang ký sinh đột ngột thay đổi!
…
Thể ý chí tộc đoàn, vốn là tuân theo ý chí của toàn bộ cá thể trong tộc mà được sinh ra.
Trạng thái tồn tại của họ rất giống với ý chí Hành tinh, thậm chí Văn Vũ thường tự hỏi liệu những thể ý chí bầy đàn này, có phải là một phiên bản suy yếu của ý chí hành tinh?
Tương ứng, dạng sống của họ cũng khiến cho Văn Vũ phải vò đầu bứt óc.
Ví dụ như Lạc Lạc, Văn Vũ luôn tò mò về một điều, đó là, Lạc Lạc, người không có thực thể nào, nên giết như thế nào? Giết sạch hết lẽ kiến sao? Đó rõ ràng là không thực tế lắm.
Mà bây giờ, những điều mà Hải vương đang làm chính là toàn bộ quá trình tự hủy diệt cả thể ý chí tộc đoàn!
Vô số bong bóng nổi lên từ rong biển. Trong giây tiếp theo, rong biển đột nhiên sôi lên và chúng biến đổi hình dạng. Bắt đầu từ dạng Ibira đầu rồng và đuôi bạch tuộc, chúng nhanh chóng biến đổi thành hình dạng của cá mập, rồi chuyển hình dạng của một con cá mập thành nhiều hình dạng kỳ lạ khác nhau. Cuối cùng, đám rong biển này đã biến đổi thành hình dáng của Hải ma Hải vương, kịch biến lại lần nữa xảy ra!
Những hình dạng khác nhau đó được trộn với nhau và nhanh chóng biến thành một dáng vẻ xa lạ – Văn Vũ thậm chí không thể tả được hình dạng méo mó, kỳ quái đó!
Nó vừa có ngoại hình của Ibira, vừa có ngoại hình của Hải ma Hải vương, nhưng hơn thế nữa, nó vẫn là ngoại hình kỳ lạ mà Văn Vũ không thể gọi tên!
“Cảm tạ lòng từ bi của đại nhân!”
Hải vương phát ra âm thanh, âm thanh hỗn tạp và vang dội, mang theo cảm giác khiến người khác khó chịu, mà Văn Vũ chỉ là nheo mắt lại, nhìn chằm chằm dáng vẻ thay đổi của Hải vương, không nặng không nhẹ mà gật đầu.
Văn Vũ vốn không muốn lo mấy chuyện dư thừa này, nhưng nếu Hải vương đã cải tà quy chính như vậy rồi, thì Văn Vũ tha cho nó một mạng thì có sao?
Thế là, “Bốp” một âm thanh rõ ràng.
Giống như là những tên nhóc đâm bể bong bóng vậy.
Hải Vương có hình dạng kỳ lạ lại vỡ tan tành dưới mí mắt của Văn Vũ…
…
Thành thật mà nói, trong cảnh này, rất khó để phán đoán là Hải vương chết thật hay chết giả.
Nhưng trong cảm giác bất tri bất giác lại nói với Văn Vũ là, lần này, Hải vương chết thật rồi…
Không có màn hạ màn lộng lẫy, cũng không có những cảnh chết chóc ngoạn mục nhưng không hiểu sao Văn Vũ như liên tưởng đến cảnh Lâm Hải Phong đang “tìm đến cái chết”.
Năng lực càng lớn thì quyền lực càng lớn, tương ứng là trách nhiệm càng lớn, họ đã trả giá bằng mạng sống của mình cho những gì họ quan tâm, điều này Văn Vũ rất là ngưỡng mộ.
Tiếc là, Văn Vũ không có quan tâm thứ gì cả…
Bên ngoài hang động, hai tộc nhân khác của bộ tộc Hải vương đang khóc lóc thảm thiết – Đối với chúng, sự sụp đổ của thể ý chí bầy đàn không thể rõ ràng hơn nữa rồi.
Nhưng mà chúng cũng chỉ khóc mà thôi, xét từ thái độ dẫn đường của chúng, quyết định tự tử của Hải vương, chắc cũng đã quyết định từ sớm rồi.
Không vì cái gì khác, chỉ để làm dịu cơn giận của kẻ chiến thắng mà thôi – đây thật sự không phân biệt được cái gì là đúng sai!
Khả năng nhận thức của Văn Vũ chia làm hai, một phần là được cố định trong hang sâu, một phần khác đã được quấn quanh ở trên người hai vị tộc nhân của Hải vương bên ngoài ở ngoại giới.
Chỉ thấy cùng với cái chết của Hải vương, là cơ thể của hai vị tộc nhân Hải vương bị rút nước, cho tới khi nước rút tới cỡ 20%, thì mới ổn định lại.
Tương ứng, sức mạnh của chúng đã rút đi khoảng 30%.
Phong ấn của Ibira đã bị phá vỡ, và của bộ tộc Hải vương đã bị rút đi một lượng lớn – đây là dấu hiệu cho thấy sức mạnh của cá thể này đã yếu đi.
Nhưng điều khủng bố nhất vẫn ở phía sau!
Con cá voi lớn mà đã đưa mấy người đến đây, vốn dĩ ở một bên đợi là được rồi, im lặng như một dãy núi đang ngủ, nhưng sau khi Hải vương chết, con cá voi lớn này đột nhiên mở mắt.
Đôi mắt còn to hơn cả toàn bộ cơ thể của tộc nhân Hải vương, nhanh chóng chuyển từ trạng thái tỉnh táo thành thất thần, rồi trở lại từ trạng thái thất thần trạng thái thành tỉnh táo, nó mở to miệng, và sóng hạ âm im lặng nhanh chóng phát ra, như để nói với nỗi đau và sự hưng cảm mà nó đã bị kiểm soát trong một khoảng thời gian dài!
Năm kỹ năng của Hải vương đã thất bại. Từ nay về sau, bộ tộc Hải vương không còn quyền điều khiển hải thú nữa!
Người cắn trả đầu tiên, chính là siêu cấp bá chủ biển sâu – người chỉ đứng sau Ibira mà thôi!
Chương 1904 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]