Tuy nhiên, làn sóng hạ âm đáng sợ này khiến hai vị tộc nhân, thậm chí cả Phương Ngọc Quỳnh đều chóng mặt hoa mắt, lại bị cắt ngang bởi một giọng nói bình đạm khác.
“Cút! Nhân lúc tâm trạng ta còn tốt…”
"Rầm ~~~ Rầm ~~~ Meo meo ~~~"
Ma mới biết còn cá voi này tại sao lại phát ra âm thanh kì quặc này…
Nói tóm lại, con cá voi lớn hung hăng trừng mắt nhìn hai vị tộc nhân Hải vương, bèn lập tức lắc đầu và bơi ra phía xa. Ừm, xét từ biểu hiện này thì cuộc sống của tộc nhân Hải vương kể về sau, có lẽ cũng không quá tốt…
Nhưng đây có thể coi là ảnh hưởng tiêu cực của thất bại trong đội, Văn Vũ sẽ không chống đối với bộ tộc Hải vương, nhưng lại muốn nói cho những đãi ngộ tốt gì cho bọn chúng… này cũng đừng nghĩ nữa. Về phần bộ tộc Hải vương có bị tiêu diệt bởi những con hải thú mất kiểm soát này hay không thì còn tùy thuộc vào tạo hóa của bộ tộc hải vương nữa!
…
Cùng với sự ra đi của con cá voi, đất tổ Hải vương lại một lần nữa trở lại yên tĩnh.
Hai vị tộc nhân Hải vương vẫn còn đang chìm đắm trong nỗi bi thương với cái chết của Hải vương, mãi không thể dứt ra được, mà Phương Ngọc Quỳnh, cũng chỉ là ló đầu ra nhìn, muốn xem coi Văn Vũ rốt cục đang đợi cái gì.
Hàng loạt thay đổi này khiến Phương Ngọc Quỳnh choáng váng, cho tới bây giờ, Phương Ngọc Quỳnh vẫn chưa biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
Cho đến khi giọng nói của Văn Vũ từ xa vọng lại.
"Cho ta một giọt máu!"
Nói xong, một đám năng lượng hắc ám đã kéo dài tới trước mặt của Phương Ngọc Quỳnh.
Phương Ngọc Quỳnh không hỏi nhiều, chỉ lấy ra một giọt máu đặt lên năng lượng hắc ám, sau đó, năng lượng hắc ám quấn lấy giọt máu quay trở lại sâu trong hang động.
Giây tiếp theo, Phương Ngọc Quỳnh nhạy bén cảm thấy mặt đất bắt đầu run lên và sụp đổ, đúng như cậu nghĩ đó là một ngọn núi lửa ngầm đang phun trào, một tiếng rồng gầm thét chói tai đã quét qua!
"Ta đã bị phong ấn rồi…"
"Hừ ~~~"
Kết giới hắc ám nhô lên mặt đất, cô lập tất cả âm thanh bên trong, Phương Ngọc Quỳnh nhất thời không biết tại sao, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của hai vị tộc nhân Hải vương, lại hiểu rồi, có vẻ như Văn Vũ đại nhân đang làm một việc rất lớn…
…
Bên trong kết giới hắc ám, khi câu tuyên ngôn phản diện “Ta đã bị phong ấn hết XX năm rồi” vang lên, Văn Vũ đột nhiên nhướng mày.
Anh dự cảm được, con quái vật biển tên Ibira này dường như có một số khuyết điểm về tính cách…
Trong hang, mặt đất nứt ra từng mảng, một lát sau nó đã lộ ra một cái hang sâu.
Hang không đáy nhưng cửa hang động cực kỳ nhỏ, đường kính chỉ khoảng 3m. Vô số bong bóng nổi lên từ đó, và cùng với đó là lời tuyên bố mạnh mẽ của nhân vật phản diện mạnh mẽ của cậu nhóc Ibira mang bệnh “trung nhị” kia.
Văn Vũ đợi một lúc, cho đến khi một cái xúc tu của bạch tuộc trơn trượt kia từ sâu trong hang động nhô ra trước tiên, những cái xúc tu lắc lư từ bên này sang bên kia, như thể cảm nhận được mọi thứ trong hang.
Văn Vũ cố ý ngưng tụ hơi thở, không muốn bị Ibira phát hiện, cho đến khi Ibira nhận ra trong hang không có "nguy hiểm" gì thì các xúc tu của nó lúc này mới rút vào trong hang động. Giây tiếp theo, một tiếng chấn động lớn hơn vang lên.
Mặt đất rung lên trong giây lát, cho đến khi từ cửa hang động nổi lên hai chiếc râu rồng mảnh và dài, sau đó là hình đầu rồng gớm ghiếc nhô ra. Sau khi đầu rồng nhô hoàn toàn ra ngoài, Ibira nó liền dùng đôi mắt mở to của nó mà đem mọi thứ xung quanh đều thu vào trong mắt.
Khác với trí thông minh được phát hiện bằng xúc tu vừa rồi. Lần này, Ibira quan sát bằng mắt thường, nó liền có thêm hai điểm khác biệt để quan sát.
Đó là một kết giới màu đen…
Ngoài ra còn có một con người mang tên nhân loại đang nhìn nó với một nụ cười.
Trong lúc nhất thời, Văn Vũ và Ibira nhìn nhau, và không ai nói được lời gì.
…
Trong tầm nhìn của Văn Vũ, Ibira chỉ để lộ phần trên của nó - giống như Hải vương đã khắc họa ra, ngoại hình của Ibira vẫn là không được đẹp cho lắm…
Mặc dù phần trên cơ thể của nó có hình rồng, nhưng nó không có tay và chân, toàn thân bóng và đầy chất nhầy tanh tưởi.
Văn Vũ chỉ nhìn chung quanh nó trong chốc lát, lại phát hiện Ibira đang nhìn chằm chằm chính vào mình với ánh mắt tò mò.
Nó đang quan sát, quan sát cái con người bí ẩn không nên xuất hiện trong phạm vi nhận thức của nó…
Sau đó nó di chuyển.
Giống như một con chạch lớn mới được nhô lên khỏi mặt đất, Ibira từ từ kéo phần dưới của mình, và từ từ rút chi dưới của mình ra với tốc độ "tôi giống như không nhúc nhích" — tám chân có độ dài khác nhau, nhưng chúng đều ngắn, nó là một con bạch tuộc mập mạp thuộc loại động vật chân bụng.
Cho đến khi cơ thể của Ibira rút ra khỏi mặt đất, hoàn toàn không bị phong ấn.
"Vậy cho nên, anh là ai?"
Ibira dẫn đầu mở miệng nói ra, giọng nói của nó yên tĩnh và trầm ấm,
Không có chuyên chế bạo ngược như tưởng tượng.
Văn Vũ mỉm cười nói khi nghe điều này.
"Tôi là…"
"Oong ~~~"
Trước khi Văn Vũ nói xong, dòng nước hỗn loạn đã chảy ra. Tám con bạch tuộc của Ibira lắc lư dữ dội và khuấy động sóng trong hang động. Sóng bắn tứ phía và đập vào hàng rào bóng tối xung quanh, nhưng lại không tạo ra được sóng gió gì với kết giới hắc ám.
Chương 1905 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]