Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1934: CHƯƠNG 1934: BÁC TI TRỪU KIỂN

(Bác ti trừu kiển: Lụa phải kéo từng người một, kén phải bóc từng lớp một. Ý chỉ cần phân tích mọi việc một cách chi tiết, có thứ tự trước sau)

“Âm mưu là suy luận thực tế, còn thực tế là nơi phát sinh những thông tin không đối xứng.”

“Bộp.”

Quân đen rơi xuống bàn cờ, quân trắng đang vô cùng nguy hiểm.

Văn Vũ suy nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định xua tay làm loạn ván cờ, gương mặt của Lâm Hải Phong trên màn hình cười tươi rói, không chê trách hành vi chơi xấu của Văn Vũ. Ông ta chỉ cười, sau đó các quân cờ nhanh chóng trở lại hộp cờ điện tử.

Lâm Hải Phong lại đặt một quân cờ xuống, tuyên bố bắt đầu một ván mới. Văn Vũ rảnh rỗi không có việc gì làm nên cũng chơi thêm ván nữa.

Thắng? Tất nhiên là không thắng được rồi. Thế nên, sau khi lễ nhậm chức kết thúc, Văn Vũ đã tới mật thất nhìn Lâm Hải Phong một chút, muốn học thêm chút kinh nghiệm từ lão cáo già này. Học thêm được chút thủ đoạn thì cũng dễ dàng đối phó với những chuyện phát sinh sau này hơn.

“Thế nên, cái gọi là âm mưu quỷ kế, theo tôi mà nói thì vô cùng đơn giản. Nói tóm lại, âm mưu chính là lừa gạt…”

“Lừa gạt những người biết ít hơn cậu, khi cậu chiếm được lợi thế về thông tin thì sẽ đạt được tiền đề cho sự thành công của âm mưu.”

“Từ trước đến nay tôi cứ ra tay là dành được chiến thắng, cũng không thể nói là hoàn toàn thắng lợi, dù sao thì trong chiến dịch Hải vương lần đó tôi đã vấp ngã. Nhưng chuyện này không quan trọng, quan trọng là tôi có thể dùng âm mưu để bẫy cậu, bẫy Đường Hạo Phi, bẫy Thiên Thần, thậm chí là bẫy cả Ý chí trái đất. Điều kiện thành công của tôi cơ bản đều dựa vào phương diện tin tức chiếm nhiều ưu thế.”

“Nói là trí tuệ thì cũng không thích hợp, nói theo kiểu thời thượng thì có thể hiểu là bắt nạt những kẻ đọc sách ít hơn tôi, thiếu hiểu biết hơn tôi.”

“Mà bây giờ cậu đã kế thừa di sản của tôi… Trí tuệ của tôi là trí tuệ của cậu, mạng lưới tình báo của tôi là mạng lưới tình báo của cậu, thực lực của cậu lại vượt xa Yến Kinh. Cho dù cậu có ngu ngốc đến mức nào đi nữa thì thế giới này cũng không có ai là đối thủ của cậu…”

Văn Vũ yên lặng không nói gì, chỉ yên lặng chơi cờ. Lại một ván cờ vây nữa kết thúc, chiến thắng vẫn thuộc về Lâm Hải Phong. Lúc này, Văn Vũ lại lên tiếng.

“Nếu người tôi phải đối phó không phải người của thế giới này, nếu thế lực tôi phải đối phó mạnh hơn thế lực của tôi, hiểu biết nhiều hơn tôi… Vậy thì tôi phải làm như thế nào?”

Ma Linh chính mà mối đe dọa sau cấp mười… Chủ nhân cũng ở gần ngay trước mắt. Văn Vũ không biết khi nào chủ nhân sẽ trở lại, chính vì điều này nên lúc nào Văn Vũ cũng thấp thỏm.

Cho dù có Bát Kỳ trong tay thì Văn Vũ cũng không thể làm ngơ trước sự đe dọa của chủ nhân.

Cậu muốn mượn trí tuệ của Lâm Hải Phong, muốn vì mình tìm ra một con đường sống, thế nên mới có một màn như thế này.

Lâm Hải Phong nghe Văn Vũ nói thì cũng im lặng.

Lâm Hải Phong không biết chuyện của Ma Linh, nhưng chuyện chủ nhân phát lệnh truy nã đối với Văn Vũ thì tất cả mọi người đều biết.

Quân cờ đen của Lâm Hải Phong mãi vẫn chưa hạ xuống. Một lúc lâu sau, ông ta lại tiếp tục lên tiếng.

“Thế này đi, tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện cũ…”

“Câu chuyện này tên là Tư Mã Quang đập chum.”

“Thôi đi!”

Văn Vũ cười khổ, ngăn Lâm Hải Phong đang chuẩn bị thao thao bất tuyệt.

“Hồi tôi ba tuổi đã nghe câu chuyện này rồi.”

“Vậy thì cậu cũng biết đến lúc cuối Tư Mã Quang đã làm gì để hoàn thành chuyện này chứ?”

Văn Vũ im lặng.

“Ông ta giơ cục đá lên.”

“Đúng vậy, ông ta giơ cục đá lên…”

(Tư Mã Quang là nhà sử học, nhà chính trị nổi tiếng của Trung Quốc thời Tống. Từ nhỏ Tư Mã Quang đã nổi tiếng học rộng tài cao, thông minh dũng cảm, được nhiều người yêu quý.

Một lần, Tư Mã Quang cùng các bạn nhỏ chơi trốn tìm. Một bạn lấy hết sức leo lên cái chum to trong vườn hoa. Cậu ta nghĩ rằng chui vào đấy thì không ai tìm được mình, nào ngờ trong chum đựng đầy nước, cậu ta leo lên được mép chum nghiêng nghiêng ngả ngả không giữ được thăng bằng và ngã vào chum nước. Nghe thấy tiếng động rất to Tư Mã Quang cùng với các bạn chạy lại xem, vì chum nước quá cao nên chỉ nghe thấy được tiếng kêu cứu thất thanh của bạn mình. Có bạn chạy đi tìm người lớn, có bạn thì hoảng hốt bỏ chạy, lúc đó Tư Mã Quang vẫn bình tĩnh, nhìn quanh rồi nhặt lên một cục đá rất to, lấy hết sức bình sinh đập vỡ cái chum, cái chum bị vỡ một lỗ rất to, nước trong chum chảy hết ra ngoài. Chờ đến khi nước chảy ra hết, Tư Mã Quang kéo bạn mình ra ngoài.)

“Mọi người đều thích đem trí tuệ đánh đồng với sự ngu dốt, nhưng lại có rất ít người biết rằng, giả vờ ngu dốt mới là biểu hiện cao nhất của trí tuệ.”

“Thiên Thần rất thông minh, cũng rất có trí tuệ, nhưng anh ta lại không thông minh bằng tôi, cũng không có trí tuệ bằng tôi. Nhưng cậu không biết Thiên Thần đã có một lần thực sự làm khó tôi.”

“Lần nào?”

“Thời điểm khai chiến!”

“Cậu không thỏa hiệp với Thiên Thần, nhưng khi đó tôi thực sự đã bất lực rồi. Cậu cũng từng xem qua “Bộ sưu tập vũ khí chiến lược của Yến Kinh” rồi đúng không? Nếu toàn bộ hỏa lực của Yến Kinh đồng thời khai hỏa thì không phải sợ hãi Thiên Thần. Nhưng lúc đó tôi do dự, tôi không thể lựa chọn làm như vậy, bởi vì đó là tu dưỡng của một nhà lãnh đạo.”

Chương 1934 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!