Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1935: CHƯƠNG 1935: SAO ƯỚC NGUYỆN 1

“Vậy nên, nếu không có cậu thì tôi đã bị hạ gục dưới thủ đoạn “đập chum” của Thiên Thần rồi.”

“Thực ra xét từ một khía cạnh nào đó mà nói thì “đập chum” là một phương pháp đơn giản, nhưng cũng vô cùng hiệu quả.

Văn Vũ nhíu mày, yên lặng một lát rồi nói.

“Ý của ông là bây giờ tôi dùng thân phận và địa vị của mình đi uy hiếp ai đó?”

“Không chỉ đơn giản như vậy…”Đập chum” cũng là một kỹ năng sống.”

Lâm Hải Phong dùng giọng nói điện tử chậm rãi giải thích cho Văn Vũ cách thức chính xác để “đập chum”.

“Cậu phải chắc chắn cái chum mà cậu đập có nước, nói cách khác, cậu phải nắm được nơi mềm mại nhất của người khác.

“Nếu như phán đoán sai thì cũng giống như Thiên Thần dùng nội loạn uy hiếp cậu. Cậu sẽ không quan tâm đến anh ta mà trực tiếp dùng thủ đoạn dữ dằn nhất để phản kích. Đây chính là bê chum đập vào chân mình.”

“Điều này còn liên quan đến một vấn đề…”

“Cậu có biết mong muốn thực sự của chủ nhân là gì không?”

Văn Vũ yên lặng suy nghĩ, một lát sau thì lắc đầu.

“Tôi không biết…”

Mục đích của Ma Linh là sưu tập Ý chí trái đất để cường hóa bản thân, mục đích cuối cùng là nắm quyền Ma giới, đuổi Ma chủ khỏi Ma điện.

Mục đích của Ma chủ thì chắc chắn là kéo dài vận mệnh của Ma giới.

Còn về chủ nhân, Văn Vũ đã suy đoán rất nhiều lần, nhưng đến giờ vẫn không thể nghĩ được mục đích của chủ nhân rốt cuộc là gì.

Chủ nhân chỉ có một mình, cho dù bị Ma Linh và Ma chủ xâm nhập như cái sàng thì chủ nhân hình như cũng không hề quan tâm, giống như…

…Hoàn toàn không để ý đến những chuyện này.

Không để ý chuyện thế lực của Văn Vũ, không để ý chuyện thế giới sụp đổ, thậm chí cũng không để ý chuyện trái đất có bao nhiêu người chết, càng không để ý chuyện trái đất có vốn liếng để cạnh tranh với Ma tộc hay không.

Chủ nhân giống như một cây gậy chết tiệt, rõ ràng có mặt ở khắp mọi nơi, rõ ràng có thể làm được mọi chuyện, nhưng lại chỉ đứng sau bức màn, lạnh lùng quan sát mọi chuyện đang xảy ra trên thế giới!

Văn Vũ không biết rốt cuộc chủ nhân muốn cái gì… Thế nên, mọi tính toán của cậu đều biến thành bọt nước.

Không bột đố gột nên hồ, chuyện này có lẽ cả Lâm Hải Phong cũng không giải quyết được.

Tuy nhiên, Văn Vũ đã đánh giá thấp Lâm Hải Phong.

Ông ta nói rằng.

“Thực ra, mục đích của chủ nhân đã bị bại lộ từ rất lâu rồi…”

Văn Vũ nhíu mày, suy nghĩ hồi lâu vẫn không tìm ra được manh mối.

Thế là Lâm Hải Phong nói luôn đáp án.

“Cậu không cảm thấy trong những cuộc chiến tranh giữa hành tinh nào đó và Ma tộc… Số lượng trình tự không những rất nhiều mà còn rất kỳ lạ sao?”

Văn Vũ sửng sốt.

“Cậu có bao giờ tự đặt ra câu hỏi, tại sao chủ nhân lại muốn thiết lập trình tự chưa?”

Văn Vũ im lặng, sau đó lên tiếng.

“Để chọn kẻ mạnh…”

“Tại sao? Tại sao lại muốn chọn kẻ mạnh?”

Văn Vũ mím môi, lắc đầu ý bảo mình không biết.

“Cái này cần tự cậu đi tìm đáp án…”

Lâm Hải Phong dùng giọng điệu buồn bã trả lời câu hỏi này, Văn Vũ nghe thế thì lắc đầu cười khổ.

Lâm Hải Phong cũng là người, không, hiện tại không phải là người nữa, nhưng cũng không phải thần.

Tại sao chủ nhân lại muốn tuyển chọn danh sách trình tự?

Nếu Lâm Hải Phong biết thì mới gọi là kỳ quái.

Thế nên Lâm Hải Phong nhanh chóng đẩy vấn đề này sang cho Văn Vũ, Văn Vũ cũng hiểu rõ bước tiếp theo mình nên làm như thế nào.

Cử người đi khám phá các bảo địa bí mật, mượn bộ não của Lâm Hải Phong và Franke để tìm ra manh mối.

Sau khi tìm được con đường tiếp theo, Văn Vũ chào hỏi Lâm Hải Phong rồi đứng dậy rời đi.

Ngoài cửa, Lý Toàn An và Long Nhị nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ của mình, đứng canh gác hai bên mật thất.

Đến tận khi Văn Vũ ra mệnh lệnh.

“Bảo Rahal đến bộ tổng tư lệnh gặp tôi.”

“Vâng thưa đại nhân.”

Lý Toàn An nhận lệnh, Văn Vũ được Long Nhị tiễn ra tận ngoài cửa.

Ra đến cửa, Long Nhị mở cửa xe cho Văn Vũ, Văn Vũ bỗng nhiên nhớ đến một hình ảnh đã ẩn sâu trong ký ức.

“Vĩnh viễn không làm trình tự số một…”

“Tư lệnh đại nhân.”

Cánh cửa phòng mở ra, Rahal trong bộ quân phục sải bước đi vào trong phòng.

Văn Vũ và Franke đang trò chuyện về chính sự, nhìn thấy Rahal tới thì đều im lặng không nói nữa. Văn Vũ ngẩng đầu nhìn Rahal.

Hai người đã từng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, bây giờ Rahal cứng cỏi, anh tuấn, hai mắt có thần, tràn đầy hào quang. Văn Vũ cũng không có cảm giác “Nhớ về những năm tháng trước đây” mà chỉ ra hiệu cho Rahal ngồi xuống, sau đó nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh của mình.

“Anh muốn gặp Sao ước nguyện.”

“Lúc nào cũng có thể, thời gian làm lạnh lần trước đã qua rồi.”

Lần trước chính là lúc Văn Vũ đang tìm kiếm linh hồn thứ tám, tính toán thời gian một chút,thời gian sao ước nguyện hồi phục chắc đã sớm xong rồi.

Thực ra, cho dù Sao ước nguyện vẫn ở trong trạng thái làm lạnh thì cũng không thành vấn đề, hệ thống kỹ năng giấc mơ thành hiện thực của Văn Vũ chắc là có thể thanh trừ trạng thái đó của Sao ước nguyện.

“Thế thì bắt đầu đi.”

Văn Vũ nói xong câu này thì hai mắt Rahal lập tức phát sáng.

Chương 1935 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!