Cuộc sống của những “cục pin” vô cùng nhàm chán.
Chỉ cần tỏa ra sức mạnh, hòa vào hành tinh mẹ, sau đó lại tiếp nhận sức mạnh để củng cố nền tảng của hành tinh mẹ.
Giống như một đường ống dẫn nước, một đầu vận chuyển một đầu tiếp thu. Người ngoài nhìn vào thì có vẻ như một cống hiến tuyệt vời trong việc cứu cả một hành tinh, nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết công việc đó nhàm chán đến mức nào.
Thế nên, để cuộc sống bớt nhàm chán, họ bắt đầu trò chuyện, nhớ về những tháng ngày gian khổ nằm gai nếm mật đã qua.
Hai vị cường giả tối cao nói từ chuyện về Ma giới, từ chuyện trên trời giới biển, rồi lại đến chuyện chiến đấu giữa hai vị vua, rất nhiều rất nhiều chuyện.
“Còn nhớ August không, cái tên ở đại thế giới Milgal.”
Chủ nhân lên tiếng, năng lực căn nguyên bao lấy hắn ta khiến cả người hắn ta ta trở nên mông lung mờ ảo, nhưng hào quang vô tận lại chói lọi hơn bất cứ ngôi sao nào.
Cho dù phải bỏ ra nguồn năng lượng khổng lồ để duy trì thế giới, nhưng đối với chủ nhân mà nói thì cũng chỉ như mưa phùn gió nhẹ mà thôi, hoàn toàn không đáng nhắc tới.
So với chủ nhân, Ma chủ ảm đạm hơn rất nhiều. Hắn ta là người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến hai vua, nhưng lại phải gánh vác một Ma giới vỡ nát. Thời gian trôi qua, Ma chủ đã sớm bị Ma giới vắt kiệt sức lực.
Giọng nói của hắn ta vô cùng rõ ràng.
“Tất nhiên là nhớ… Đại thế giới Milgal à, đó đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi.”
“Nếu ta nhớ không nhầm thì đó là khởi đầu của mọi chuyện, là thế giới đầu tiên bị chúng ta xâm lấn đúng không? Khi đó ngươi vừa mới xây dựng lại Ma tộc, ta mới tuyển được vài người bảo vệ bảo địa, thậm chí còn chưa nghiên cứu triệt để Viên đá trời ban. Vậy mà ngươi lại đối đầu với tên August đó, đúng là dọa ra một trận.”
Chủ nhân nói vậy nhưng biểu cảm lại chẳng có chút sợ hãi nào.
Ma chủ nghe thế thì cười khổ.
“Ta đã đánh giá thấp tốc độ hồi phục của hắn, may mà ngươi tìm được và giết chết hắn, kết thúc mọi chuyện…”
“Đó là sai lầm của ta…”
…
Một năm sau khi Văn Vũ tiếp nhận vị trí tổng tư lệnh Yến Kinh.
Có tin tức từ bảo địa truyền đến.
Đại thế giới Milgal, trình tự số một, August.
Biệt hiệu: Bá giả, Vua của vạn vật, Người chịu tai ương cuối cùng!
Tính cách - Nam chính nhiệt huyết.
Cuộc đời:
Trước mạt thế làm công nhân ở công trường, sau mạt thế thì tính cách đột ngột thay đổi: Từ một người lương thiện thành thật trở thành một kẻ sát phạt quyết đoán, sở hữu trong tay một kỹ thuật giết chóc vô cùng lợi hại.
August dẫn theo ba người nhân viên tạp vụ, mười bốn người phi tần thành lập lực lượng, khuếch trương địa bàn. Nhờ có khả năng tiên tri, August nhanh chóng thống nhất toàn bộ hành tinh.
Sau khi Ma tai ập đến, August bách chiến bách thắng, thực lực ngày một tăng lên.
Cấp bậc xiềng xích cấp mười mở ra, August dùng thức mạnh tối cao đẩy lùi ma tai. Căn cứ theo tư liệu thì lúc đó Ma tộc không có biện pháp đối phó với đại thế giới Milgal.
Tháng 5 năm 3319 theo lịch đại thế giới Milgal, August cấp mười một chém chết người bảo vệ bảo địa số một, đồng thời tuyên bố thân phận thực sự của chủ nhân chính là Ma tộc, cũng là kẻ thù của Milgal! Mức độ thù địch còn cao hơn với Ma giới!
Đại thế giới Milgal chính thức tuyên chiến với chủ nhân.
Cùng năm đó, Ma tộc lui binh, tạm ngừng chiến tranh.
Tháng 8 năm 3319 theo lịch Milgal, August đã xử tử công khai 18 người bảo vệ bảo địa tại trung tâm quảng trường. Sau đó, trời giáng dị biến, chủ nhân hiện thân.
Đại chiến nổ ra, ba ngày sau, thành phố Thần Thánh bị hủy diệt…
August chết, thi thể bị chia ra làm tám phần, bày trong khu triển lãm của phế tích thành phố Thần Thánh ba mươi năm, sau đó nghiền thành tro bụi.
Ma tộc lại tiếp tục xâm lấn, đại thế giới Milgal bị hủy diệt.
…
“Có hai điểm đáng ngờ.”
Lâm Hải Phong nghe xong bản tổng hợp tin tức, kết hợp với những thông tin nhận được trước đó thì nói lên suy đoán của mình.
“Tính cách thay đổi, tài tiên tri… Điểm này… Rất kỳ quái.”
“Cả hồ sơ của Tâm Tỏa cũng có chỗ kỳ quái. Tư liệu năm năm trước mạt thế của anh ta trống trơn, chắc chắn năm năm này có vấn đề.”
“Trọng sinh…”
“Cái gì?”
Lâm Hải Phong và Franke nghe thấy khái niệm mới lạ này thì đồng loạt nhìn về phía Văn Vũ, Văn Vũ thở dài một tiếng, sau đó lắc đầu cười khổ.
“Trọng sinh chính là trải qua một lần mạt thế thì có cơ duyên được sống lại. Đúng vậy, các người đoán không sai, tình huống của tôi và Đường Hạo Phi chính là như thế. Nhưng điểm khác nhau chính là tôi được Ma chủ trọng sinh, xem như là kẻ thù của chủ nhân, chủ nhân phát lệnh truy nã tôi cũng vì lí do này. Còn lão Đường được chủ nhân và Ý chí trái đất hợp sức trọng sinh, anh ta mới là vai chính của thế giới này, cũng là dòng dõi chính thống của chủ nhân.”
Dòng dõi chính thống dùng trong trường hợp này cũng không chính xác lắm, bởi vì một người có tính cách như Đường Hạo Phi dù thế nào đi nữa cũng không muốn dính líu gì đến chủ nhân.
“Được rồi, cái gì… Trọng sinh… Chậc chậc, thảo nào tôi cứ thắc mắc mãi, rõ ràng tôi chiếm được nhiều tài nguyên như vậy, tại sao lại không thể bồi dưỡng được người nào có thể so sánh với hai cậu. Thì ra mọi chuyện là như thế, các cậu ngay từ đầu đã là bug (lỗi) rồi.”
Chương 1946 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]