Lâm Hải Phong yên lặng một chút rồi phun ra mấy câu, cũng không có cảm giác gì lắm.
Ở cái thế giới chó cũng có thể nói chuyện này thì có người trọng sinh cũng không phải chuyện gì kỳ quái.
Năng lực thời gian của Franke cũng có hiệu quả như trọng sinh. Nếu Franke được chủ nhân và Ma chủ bồi dưỡng thì nói không chừng ông ta cũng có thể đưa vài người trở về thời kỳ trước mạt thế, đạt được hiệu quả trọng sinh.
Giờ phút này Văn Vũ cũng chẳng cần phải giấu diếm gì nữa. Chủ nhân đã biết chuyện cậu là người trọng sinh rồi, vậy thì Lâm Hải Phong và Franke biết cũng không quan trọng.
“Nếu suy luận theo cách đó thì August và Tâm Tỏa đều là hai người trọng sinh?”
Văn Vũ gật đầu tán thành…
Trên thực tế, ngay từ giây phút biết được Đường Hạo Phi cũng là người trọng sinh thì Văn Vũ đã hiểu mình chẳng có điểm gì đặc biệt cả. Nhiều nhất thì cũng chỉ là hơi may mắn một chút nên mới được Ma chủ trọng sinh.
“Điểm đáng nghi ngờ thứ hai…”
“Khi August giết chết người bảo vệ bảo địa, trực tiếp tuyên chiến với chủ nhân. Tại sao chủ nhân không thẳng tay tước đoạt năng lực của August mà lại ra tay giết người?”
Văn Vũ có cách nhìn riêng về chuyện này.
“August đã tìm được phương pháp thoát khỏi sự khống chế của chủ nhân… Rồi tôi cũng sẽ tìm được phương pháp đó.”
Lâm Hải Phong nghe Văn Vũ giải thích thì cười nói.
“Không biết cậu còn giấu chúng tôi bao nhiêu chuyện nữa.”
“Nhưng tôi cũng đồng ý với cách giải thích vừa rồi của cậu.”
Không chờ Văn Vũ nói thêm, Lâm Hải Phong đã lên tiếng, tiếp tục suy đoán của mình.
“Đó là kết quả liên quan đến trận chiến giữa hai người, hủy diệt thành phố Thần Thánh.”
“Khoảng cách này quá nhỏ, thật sự quá nhỏ rồi…”
Văn Vũ nghe xong đột nhiên cảm thấy hoang mang.
Khi không thể kiểm soát được hậu quả của trận chiến giữa hai người, hơn nữa còn gây ra sức phá hoại đối với hoàn cảnh môi trường xung quanh, điều đó chứng tỏ thực lực tuyệt đối của cả hai không hề chênh lệch lớn.
Võ lực của Tiên Đế trong tưởng tượng của Văn Vũ chắc chắn xưa nay chưa từng có, mà khi đối mặt với Tiên Đế, Chủ Nhân cũng chỉ duỗi một ngón tay ra, nhưng lúc đối đầu với August ông ta lại phá hủy cả một thành phố chính.
Nghĩ cũng biết, thành phố Thần Thánh trước kia có quy mô vượt xa so với Yến Kinh.
Thông tin được tiết lộ trong đó quả thật rất hấp dẫn người khác.
“Chủ Nhân khi ấy không hề mạnh bằng Tiên Đế, hay nói cách khác là đã bị thương nặng.”
Sau khi Lâm Hải Phong thốt ra câu này, trong lòng Văn Vũ chợt xoay chuyển.
Cậu nhớ tới bí sử của Ma Giới, có câu chuyện liên quan đến trận chiến giữa hai vị vua kẻ thắng người thua, kẻ thua cuộc bị thương nặng đã chạy trốn.
“Mốc thời gian!”
Văn Vũ siết chặt nắm tay rồi đưa ra lời giải thích.
“Đại thế giới Milgal chính là nơi thứ nhất hoặc là một trong những thế giới đầu tiên Ma tộc tới xâm lược!”
Lâm Hải Phong lại rơi vào trầm tư một lần nữa, sau đó mở miệng hỏi.
“Làm sao cậu lại biết chuyện này?”
“Tôi đã từng tới Ma giưới, tìm được tài liệu lịch sử của Ma giới…”
Văn Vũ nói xong, trầm ngâm một lát, sau đó kể về những thăng trầm trong lịch sử của Ma giới.
Mãi cho đến khi Văn Vũ nói xong, Lâm Hải Phong lại im lặng, ông ta đang suy tư phỏng đoán…Văn Vũ còn có thể nghe thấy tiếng CPU kêu răng rắc phát ra từ máy tính.
Một lúc lâu sau, ông ta mới lại lần nữa lên tiếng.
"Đây là một cuộc rượt đuổi được thiết kế bởi Ma Chủ, nhằm đuổi giết Chủ Nhân.”
"Cũng không thể coi đó là lỗi của ngươi được, dù sao…loại chuyện trọng sinh như vậy, chậc chậc, lúc ấy não ngươi cũng bị úng nước khá nhiều nhỉ.”
“Muốn nhân cơ hội ta bị tổn thương nặng nề, bồi dưỡng một cường giả cấp mười một vượt giới hạn thực lực bình thường, trực tiếp chém giết ta, tuy rằng kết quả không được tốt đẹp cho lắm, nhưng ý tưởng này cũng không tồi.”
Ma Chủ nghe thấy Chủ Nhân nhắc tới chuyện này một cách lộ liễu, hắn ta im lặng giây lát rồi thở dài một tiếng.
"Đúng đấy, ý tưởng này không tồi…"
Chủ Nhân nghe thấy vậy chỉ mỉm cười, ngược lại nhắc tới một chuyện khác nữa.
"Còn nhớ Lâm Hạo Thiên hay không? Là tên nhóc ở Động Thiên Ngũ Hoa kia, nếu ta đoán không sai thì đó có thể chính là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng ngươi nhỉ?”
Ma Chủ nghe thấy tên Lâm Hạo Thiên, chợt im lặng.
Hai năm sau khi Văn Vũ nhận chức Tổng tư lệnh của Yến Kinh.
Cuộc chiến xếp hạng trình tự lại bắt đầu, Văn Vũ cùng Đường Hạo Phi từ bỏ quyền lợi, Lâm Khuyết giành được danh hiệu Trình tự số một.
Ba năm sau khi Văn Vũ lên nắm quyền Tổng tư lệnh Yến Kinh.
Tin tức tình báo về bảo địa Động Thiên Ngũ Hoa đã được thu thập toàn bộ.
Lâm Hạo Thiên trình tự số một của đại thế giới Động Thiên Ngũ Hoa.
Là cường giả được ông trời chọn lựa và ban tặng.
Anh ta vốn là người đứng đầu của Thanh Lưu Môn, con trai của môn chủ, có địa vị rất cao, tám tháng trước khi tận thế buông xuống, tính cách của anh ta đột nhiên thay đổi một cách rõ rệt, trình độ tu luyện công pháp đột ngột tiến bộ nhảy vọt.
Khi tận thế buông xuống, Lâm Hạo Thiên đã biết trước, vì vậy tháng đầu tiên của tận thế, anh ta đã tìm thấy Hướng Hoa người tương lai sẽ trở thành trình tự số hai, Hướng Hoa trở thành bề tôi, sau đó hai người tiếp tục tìm kiếm bảo địa, thu hoạch được kha khá kỹ năng cấp nội tình. Tháng tiếp theo họ lại tìm được Bi Phong trình tự số ba sau này, Bi Phong chịu phục tùng, tìm kiếm bảo địa, lại gặt hái được rất nhiều đạo cụ siêu cấp của kỹ năng cấp nội tình. Đến tháng năm năm đầu tiên của tận thế cũng tìm được Táng Hoa trình tự số bốn tương lai, Táng Hoa thần phục…
Chương 1947 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]