“Hắn ta lấy mạng sống của tất cả chức nghiệp giả trên toàn thế giới, thậm chí là cả mạng sống của chính Lâm Hạo Thiên ra để đe dọa anh ta, bắt anh ta phản bội lại Ma Chủ! Hơn nữa cậu cần chú ý, tuy rằng Ma Chủ trọng sinh Lâm Hạo Thiên, nhưng rất có thể không hề lên sẵn biến pháp đối phó ngược lại, hay nói cách khác, sự phản bội của Lâm Hạo Thiên không cần phải trả giá.”
“Nếu đổi lại là cậu thì cậu sẽ làm như thế nào?”
Văn Vũ thở dài một tiếng khi nghe thấy câu hỏi của Lâm Hải Phong.
“Tôi lựa chọn phản bội.”
Một bên không hề phải trả giá, còn bên kia tất cả đều phải chết…
Việc này dùng mông cũng có thể đưa ra được đáp án lựa chọn nhỉ?
“Vì vậy việc tiếp theo trở nên đơn giản rồi.”
Lâm Hải Phong tiếp tục nói.
"Lâm Hạo Thiên đã đánh bại hội đồng tối cao của Ma tộc, chiến tranh lại lần nữa nổ ra rồi rơi vào cục diện bế tắc. Mấy năm sau, Chủ Nhân đã triệu hồi Lâm Hạo Thiên…"
"Lần triệu hồi này, Lâm Hạo Thiên hoàn toàn không có năng lực để từ chối, Một là anh ta là trình tự số một, là người đứng đầu thiên hạ này, tất nhiên cần phải quan tâm đến nhân dân. Hai là mạng nhỏ của anh ta cũng đang nằm trong tay của Chủ Nhân.”
"Cũng giống như Tiên Đế và Tâm Tỏa vậy, Tiên Đế có biện pháp thoát khỏi sự kiểm soát của Chủ Nhân, vì vậy hắn ta dám phát động cuộc tấn công chống lại Chủ Nhân, tôi đoán lúc ấy ông ta chắc chắn đã nhận được lời hứa gì đó từ Ma Chủ, Ma Chủ đã cho ông ta một đường lui càng tốt hơn. Còn về phần Tâm Tỏa và Felicus, tôi không biết họ có bản lĩnh này không, nhưng về điểm một lòng vì dân này, vốn chính là một sự đe họa vô cùng lớn, cộng thêm sự đàn áp về vũ lực tuyệt đối của Chủ Nhân…vì vậy bắt buộc phải tới.”
Văn Vũ cũng hiểu được mối quan hệ logic bên trong.
Tiên Đế trước kia hoành hành ngang ngược, tự cao tự đại, thế nhưng chỉ cần ông ta vẫn còn vướng bận với đại thế giới Tiên hiệp, sẽ không thể nào thoát khỏi sự kiểm soát mạnh mẽ của Chủ Nhân.
Ông ta có năng lực thay đổi chủng tộc, mà con trai của ông ta cũng có bản lĩnh này, nhưng những người khác cùng với đại thế giới Tiên Hiệp thì sao?
Những cao thủ có thể trở thành trình tự số một, thăng cấp thành cường giả câos mười một bằng con đường bình thường, đều là những người một lòng vì dân được Ý chí của hành tinh đó lựa chọn.
Hết thảy áp lực và lựa chọn này đều đè lên vai của Tiên Đế, cũng có thể đây là một trong những lý do khiến Tiên Đế phải thốt lên rằng “mãi mãi không muốn làm trình tự số một.”
Tất nhiên có thể cũng có những ngoại lệ về điểm một lòng vì dân này.
“Còn cậu thì sao?”
Lâm Hải Phong đột nhiên mở miệng hỏi, khiến Văn Vũ rùng mình, cậu giả bộ ngơ ngác hỏi.
“Tôi cái gì chứ?”
“Thôi quên đi, không có gì, suy đoán tiếp nào.”
“Suy đoán tiếp ư? Không phải đã có kết quả rồi sao? Lâm Hạo Thiên phản bội rồi mà…”
“Chuyện này còn lâu mới kết thúc…Chẳng phải cậu cũng muốn biết rốt cuộc lần triệu hồi cuối cùng của Chủ Nhân muốn yêu cầu những anh tài này làm gì ư?”
Giây phút này khuôn mặt tươi cười của Lâm Hải Phong trên màn hình điện tử hiên lên động lòng người như vậy trong mắt Văn Vũ, cậu lập tức đứng thẳng người lên, giả bộ nghiêm túc hỏi.
"Có kết quả rồi sao?"
"Tôi đã xem qua tài liệu về Lâm Hạo Thiên, quả thật đã có kết quả sơ bộ.”
"Kết quả gì vậy?"
"Giết ngược lại! Tiến hành đuổi giết ngược lại Ma Chủ, dùng chính biện pháp Ma Chủ đuổi giết Chủ Nhân.”
"Đây là ý tưởng mà Ma Chủ đã tự mình cung cấp cho Chủ Nhân!"
Cái tên Lâm Hạo Thiên này, giống như một câu thần chú, khiến khí tức của Ma chủ dao động dữ dội.
Chủ Nhân nhìn về nơi xa, dưới tầm nhìn 360 độ, trên người của Ma Chủ đang ẩn nấp nơi sâu nhất trong Ma Điện lập tức phát ra ánh sáng.
Ánh sáng này đầy màu sắc sặc sỡ và trông cực kỳ rực rỡ, nhưng khi kết hợp trên dáng người còng lưng và già nua của Ma Chủ, lại giống như một chất kịch độc xuyên tim ăn mòn xương cốt.
Vì thế Chủ Nhân mỉm cười.
Cánh môi ông ta khẽ mở, rầm rì lên tiếng.
“Lâm Hạo Thiên, chính ngươi đã trọng sinh người này, tự tay bồi dưỡng, thậm chí còn không thua kém gì với cường giả tối cao Thông Thiên kia…cảm giác không tốt lắm nhỉ?”
Ma Chủ nhìn vết sẹo trên người hắn ta…
Những vết sẹo chằng chịt, bất cứ lúc nào cũng khiến hắn ta đau khổ không thôi.
Hắn ta dường như nghĩ đến ngày hôm đó khi Lâm Hạo Thiên gầm lên, gục xuống, gào thét ra tay với mình.
Cấp độ thứ mười một…và cấp độ thứ mười hai…
Một người đang ở thời kỳ đỉnh cao, còn người kia lại đang phải gánh vác cả thế giới cùng với những vết thương cũ vẫn chưa lành.
Cuối cùng ngày hôm đó, vị anh tài kia không thoát khỏi sự đàn áp và đè bẹp của cấp bậc.
Nhưng…
Ma Chủ không hề che giấu sự yếu đuối của mình trước mặt Chủ Nhân, hắn ta khẽ gật đầu, như thể đang cười nhạo chính mình.
“Cảm giác quả thật không tồi.”
“Đáng tiếc là hơn mấy trăm thế giới tiếp theo lại không được thuận lợi cho lắm, chưa xuất hiện một anh chàng như Lâm Hạo Thiên, thật ra ta vẫn luôn suy nghĩ, nếu như Lâm Hạo Thiên và Thông Thiên xuất hiện cách nhau mười thế giới…Có lẽ như vậy bây giờ thì cũng không đến lượt ngươi rồi.”
"Ngươi nghĩ cũng rất hay đó… "
Ma Chủ giễu cợt, nhưng Chủ Nhân lại không hề để ý tới, mà ngược lại còn nhắc tới Thông Thiên.
Chương 1949 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]