Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1950: CHƯƠNG 1950: KHẢ NĂNG CHÂN TƯỚNG 5

“Thực ra hiện tại ta vẫn còn chưa hiểu rõ một chuyện, rốt cuộc liệu tên nhóc Thông Thiên kia có phải là ngươi làm ông ta trọng sinh đúng không?”

Ma Chủ im lặng một lát cuối cùng vẫn đưa ra câu trả lời.

"Không phải…ta chỉ có thể giải thích được bằng hai chữ ‘kỳ tích’ về sự xuất hiện của ông ta. Chẳng qua trong quá trình này, ta cũng gửi gắm rất nhiều hy vọng vào Thông Thiên.”

"Cậu đã từng tới Ma giới và Ma Điện, cậu xem ngay cả cậu cũng có thể bước vào Ma Điện, cho nên Chủ Nhân chắc chắn cũng có cách đưa những trình tự số một tài giỏi nhất vào trong đó."

Văn Vũ tán thành với điều này.

"Vì vậy, kết quả đã có rồi, hiện tại Chủ Nhân lựa chọn trình tự số một, là vì để họ đến Ma Điện giết chết Ma Chủ, mục đích của hắn ta hẳn là phía trên viên đá trời ban được phân thành hai nửa kia, nhưng cụ thể là cái gì thì vẫn chưa đoán ra được.”

“Hơn nữa trình sự số một này cũng được chia ra làm các thứ hạng khác nhau, đúng như những gì mà cậu đã nói, nếu là trình tự số một bình thường Chủ Nhân sẽ coi như người đó chưa từng xuất hiện, ván này coi như chơi cho vui, mọi người lại thu dọn sửa sang nhanh chóng mở sang ván khác, dù sao tuổi thọ của Chủ Nhân chắc hẳn là bất tử, tới khi xuất hiện một ván đủ độ, cũng chính là trình tự số một thiên tài xuất hiện, Chủ Nhân sẽ lấy tính mạng của cả thế giới thậm chí là của chính mình đe dọa họ, để họ đi tới Ma Điện săn giết Ma Chủ.” "Lại dùng một chút câu vừa rồi cậu mới nói, dù sao chết cũng không phải là mình, nếu thành công là tốt nhất, còn thất bại thì lại đổi một người khác là được.”

"Mỗi một thế giới này không ngừng cung cấp sức mạnh căn nguyên cho Ma giới, lại cung cấp từng con lợn mạnh mẽ cho Chủ Nhân, chậc chậc, tính toán rất hay…”

"Không đúng…Trong đó vẫn còn một vấn đề…Hiện giờ vị thế mạnh yếu giữa Chủ Nhân và Ma Chủ đã bị đảo lộn, vậy tại sao Chủ Nhân lại không tự mình tới Ma Điện giết chết Ma Chủ vậy?"

“Tôi không biết.”

Lâm Hải Phong trả lời một cách dứt khoát nhanh gọn.

“Chuyện này thật sự không thể nào đoán được, nhưng theo như tin được biết, hắn ta hẳn là không đi được, nếu như hắn ta có thể đi thì có vẻ như cũng không đến lượt chúng ta nhỉ.”

Văn Vũ im lặng.

"Cũng đúng, nếu như không phải ngươi đặt hết hy vọng lên người Thông Thiên, thì lúc đó Thông Thiên sẽ không đến tìm ta, mà ngược lại sẽ tìm đến ngươi…Hi hi, kết quả này e rằng ngươi có lẽ đã xong đời ở lần Tâm Tỏa kia rồi, còn ta cũng có thể kế thừa toàn bộ quyền năng của viên đá trời ban, hoàn toàn trở thành chúa tể của thế giới này.

Ma Chủ không hề đáp lại suy đoán này, hắn ta chỉ giữ im lặng, mãi đến khi Chủ Nhân lại lên tiếng một lần nữa.

“Nhưng chính ngươi cũng hiểu rõ, mình chỉ đang hấp hối kéo dài một hơi tàn mà thôi, nếu không có Lâm Hạo Thiên hay Thông Thiên thì ta vẫn còn Đường Hạo Phi, thậm chí còn cả Văn Vũ, ngươi xem ván này ông trời cũng không đứng về phía ngươi.”

“Lúc ngươi trở nên yếu đuối nhất, trái đất lại xuất hiện hai vị cường giả đủ đẳng cấp, tuy rằng họ không so được với Lâm Hạo Thiên cùng Thông Thiên, nhưng ngươi…”

Chủ Nhân nhìn đối thủ một mất một còn của mình một cách chăm chú.

Ngọn lửa sinh mệnh kia như ngọn nến leo lắt trong mưa bão.

Chủ Nhân dừng lại không nói tiếp những lời sau đó, hắn ta chỉ đổi chủ đề.

“Nếu muốn ta nói ra, tốt hơn hết là ngươi hay lấy một nửa viên đá trời ban trong cơ thể của mình ra đưa cho ta, dù sao ngươi cũng đã mất hết hy vọng rồi…ta cũng không thể nào thua cuộc được.”

Chủ Nhân nói xong, Ma Chủ khẽ ho hai tiếng, như thể cuộc trò chuyện vừa rồi đã khiến hắn ta có hơi mệt mỏi.

Một lúc sau Ma Chủ mới lại mở miệng.

"Ngươi có thể tự mình lấy nó ra…"

Câu nói đầy khiêu khích dường như đã chọc giận Chủ Nhân, hắn ta tiến lên một bước, nhưung cảm nhận được sức kéo kỳ lạ trong cơ thể, Chủ Nhân lại khẽ cười một tiếng, rồi lùi về vị trí ban đầu.

“Chơi thế này thì hơi đẫm máu một chút.”

“Sao nào, ngươi còn sợ một ông lão sắp chết như ta ư?”

“Không sợ, nhưng…không đáng mà thôi, hai mảnh vỡ gặp nhau, viên đá trời ban sẽ dung hợp lại một lần nữa, tỷ lệ ta nắm quyền kiểm soát là 70%, còn ngươi chỉ có 30%, nhưng nếu như ở chỗ ta thì rõ ràng ta có cách thành công đến 100%…chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà.”

Chủ Nhân nói đến đây hơi dừng lại một chút.

“Thứ mà ta có chính là thời gian!”

Ma Chủ lại chỉ mỉm cười khi nghe được những lời này của Chủ Nhân.

"Chỉ đáng tiếc là thời gian của ta và Ma giới đã không còn nhiều nữa.”

Năm năm sau khi Văn Vũ nhận chức Tổng tư lệnh của Yến Kinh.

"Theo những tin tức chung về tình hình của mười hai bảo địa như Thiên Cung, Tâm Ngân, Cổ Lực, Milgal, Động Thiên Ngũ Hoa và Renault,…cùng với lịch sử Ma giới mà cậu cung cấp, chúng tôi đã có thể rút ra một số kết luận sơ lược.” "Tính từ lúc bắt đầu, sau khi trận chiến của hai vị vua kết thúc, Ma Chủ đã xây dựng Ma Điện, canh giữ trái tim Ma giới, để duy trì kéo dài Ma giới, Chủ Nhân tháo chạy, tôi đoán rằng hắn ta rất có thể đã chạy trốn đến đại thế giới Milgal, tạm thời dừng chân ở đó, nhằm khôi phục lại những thương tổn do trận chiến với Ma Chủ gây ra.”

Chương 1950 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!