"Thực ra vẫn còn một cách khác…"
"Cách gì?"
"Chỉ cần ngươi có thể tiếp quản vị trí của ta, kéo dài sự tồn tại của Ma giới, ta sẽ chủ động tự nổ tung, để lại viên đá trời ban cho ngươi cũng không có vấn đề gì?"
“Được thôi, ta đồng ý.”
“Không, người sẽ không!”
“Chậc, chậc, chậc, chậc…vẫn là ngươi hiểu ta…làm sao ta có thể nhận lấy đống lộn xộn này từ tay ngươi chứ? Nếu như không phải vì để bảo vệ mạng sống, ông đây sớm đã…”
"Sớm đã làm sao?"
"Đã…"
"Ngươi đã giết đến tận cửa, rồi cướp lấy một nửa viên đá trời ban ở chỗ ta, giành lấy toàn bộ quyền lực của đá thần, trở thành độc tôn của thế giới này từ lâu rồi phải không? Là vị thần chân chính trên đời này, đúng chứ?” '
“…”
“Điều này có thực sự quan trọng như vậy không?”
Chủ Nhân nghe xong ngược lại bật cười.
"Hình như ngươi đã quên, ngươi đã từng nói gì với ta khi còn ở thế giới Milgal!"
"Giao đá thần ra rồi tha cho ta một mạng? Đúng là thế đó, không sai nhỉ?”
"Mọi người đều giống nhau cả thôi, bây giờ ngươi thất bại nên nói mấy điều này với ta sao? Chơi kiểu này thú vị sao?”
Ma Chủ chợt nghẹn lời khi đối mặt với sự phản bác của Chủ Nhân.
Tất cả những điều này không hề liên quan gì đến phẩm chất mang năng lượng tích cực như đạo đức, lý tưởng, sự bền bỉ…
"Tình huống của Ma Chủ ư?"
Văn Vũ cau mày nhìn về phía Lâm Hải Phong, dường như không hiểu rõ về tình hình hiện tại, thế nào lại liên quan tới tình huống của Ma Chủ rồi?
"Điều này không hề hiển thị trên tài liệu, nhưng dựa theo những việc mà cậu từng trải qua trong quá khứ, tôi đã phát hiện có một điểm thú vị.”
“Cậu khác với Đường Hạo Phi…”
"Tôi đã biết điều này từ lâu rồi. Anh ta là nam chính có xuất thân tốt, còn tôi chỉ là một sản phẩm xuất hiện ngoài ý muốn, thật ra tôi vẫn luôn không hiểu, rốt cuộc là mình có tài đức như thế nào lại mới có thể được Ma Chủ chọn trúng. Ông xem, đời trước thực lực của tôi quả thật là thảm không nỡ nhìn, hơn nữa kiến thức hạn hẹp, còn về phần tính cách nói một câu khó nghe thì là, trong mạt thế này chỉ cần những người sống lâu hơn tôi một chút, hầu như tính tình họ đều sẽ hơi nóng nảy, sát phạt quyết đoán.”
"Bây giờ xem ra việc tôi trọng sinh quả thật giống như một sự cố ngoài ý muốn vậy…”
Văn Vũ tự giễu một câu, nhưng lại không ngờ Lâm Hải Phong lập tức đáp lại suy luận này của Văn Vũ.
"Đúng vậy, việc cậu trọng sinh chính là một sự cố bất ngờ…"
Văn Vũ sững sờ.
"Ma Chủ lợi dụng sơ hở…Hắn ta nhân lúc Chủ Nhân và Ý chí trái đất trọng sịnh Đường Hạo Phi, miễn cưỡng nhét cậu vào trong đội quân trọng sinh giả, thật đấy, nói một câu khó nghe thì nếu như Ma Chủ chọn tôi, tôi trở thành trọng sinh giả, không cần nhiều chỉ cần có được kinh nghiệm về mạt thế khoảng hai mươi năm giống như Đường Hạo Phi, thì bây giờ hết thảy mọi thứ trên đời sẽ không phải là dáng vẻ như vậy từ lâu rồi, tôi nói thật, cậu đúng là không có đức hạnh gì cả, không xứng với danh ngạch trọng sinh này.”
Những lời này nói ra thực sự có hơi khó nghe…
Chẳng qua Văn Vũ cũng không thể nào kì kèo với người đã chết, thêm vào đó những gì Lâm Hải Phong nói không hề sai.
Ví dụ nếu như Ma Chủ lựa chọn trọng sinh giả là Lâm Hải Phong, thì bây giờ thế giới này sẽ ra sao?
Có lẽ sẽ tốt hơn bây giờ gấp trăm lần…Mà thực lực cá nhân của Lâm Hải Phong, nghĩ lại, chắc hẳn cũng không thua kém bao nhiêu so với Văn Vũ hiện tại.
Dù sao ngón tay vàng trọng sinh này thật sự quá lớn.
“Vậy cậu có biết tại sao Ma Chủ lại chọn mình hay không?”
Lâm Hải Phong lại hỏi tiếp, Văn Vũ chỉ lắc đầu.
“Tôi không biết.”
“Bởi vì hắn ta không hề lựa chọn…cậu chỉ là người may mắn bị bao lì xì đập trúng, được chọn ra ngẫu nhiên…”
Sự im lặng kéo dài không biết đã trôi qua bao nhiêu năm tháng.
Mãi cho đến khi một tiếng thở dài vang lên, Chủ Nhân mở miệng nói.
"Văn Vũ…"
"Ta vừa mới xem lại mọi thứ trên trái đất trong đầu một lượt, phát hiện có một chỗ không đúng cho lắm.”
"Văn Vũ kia hình như có vấn đề, chậc, thật ra tôi nên nghĩ đến từ lâu. Sự xuất hiện của tên nhóc đó rất kỳ lạ và quái dị, kiếp trước không hề có tiếng tăm gì, nhưng đời này lại đột nhiên trở nên xuất sắc, thậm chí còn không hề thua kém so với trình tự số một, vai chính thật sự mà ta đã lựa chọn, là trò quỷ của ngươi đúng không?”
Ma Chủ trầm mặc giây lát sau đó mở miệng nói.
“Đúng vậy, là ta đã sắp xếp cho anh ta trọng sinh.”
“Ngươi sắp xếp ư?”
Chủ Nhân nghe thấy mấy chứ “ta đã sắp xếp” này xong bỗng bật cười chế giễu, hắn ta nhìn khuôn mặt gia nua đầy đau thương của Ma Chủ, khẽ lắc đầu.
“Nếu như ngươi nói ngươi có thể sắp xếp chuyện trọng sinh này ở mười thế giới trước thì ta sẽ tin, nhưng thế giới này ta lại không tin! Ngươi hoàn toàn không có sức mạnh điều khiển dòng chảy thời gian.”
“Ta nghĩ một chút nhé, có phải ngươi nhân lúc ta trọng sinh Đường Hạo Phi, tùy tiện tìm một người góp cho đủ số đúng không?”
Ma Chủ chỉ im lặng không nói, hắn ta ngầm thừa nhận sự thật này.
"Theo như những gì đã suy đoán bên trên, sức mạnh của Ma Chủ đã sụt giảm đến mức không thể thực hiện được việc trọng sinh bình thường này, thậm chí hắn ta không có cách nào lựa chọn được mục tiêu trọng sinh mà mình mong muốn, vì thế bao lì xì này đã đập trúng đầu cậu.”
Chương 1952 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]