“Đây đúng là một tin tức tồi tệ…”
Văn Vũ bĩu môi phỉ nhổ một câu, chỗ dựa lớn của mình hóa ra lại là một ông già, một con gà yếu ớt ngay cả đao cũng không nhấc nổi?
Thế này thì chơi cái rắm à?
“Không, đây là kết quả tốt nhất!”
Lâm Hải Phong lập tức mở miệng phản bác lại lời phàn nàn của Văn Vũ.
“Cậu có biết khi nào thì thú dữ nguy hiểm nhất hay không?”
Văn Vũ sửng sốt, sau đó gật đầu.
“Lúc sắp chết!”
“Kết hợp với suy luận từ hai năm trước, Chủ Nhân không thể tự mình giết chết Ma Chủ, cũng chính là nói Ma Chủ chắc chắn phải có biện pháp kiềm chế Chủ Nhân, ít nhất cũng làm cho hắn ta không dám ra tay bừa bãi, trước khi Ma Chủ hấp hối, cậu chính là niềm hy vọng cuối cùng của Ma Chủ, hắn ta nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ cậu.”
Văn Vũ suy tư giây lát, cũng đầu đồng ý.
“Mà điều thú vị hơn là…Chủ Nhân cũng biết việc Ma Chủ sắp không qua khỏi rồi!”
“Cậu có biết tại sao hắn ta lại làm Đường Hạo Phi trọng sinh hay không?”
Lâm Hải Phong càng nói càng trôi chảy, trong khi Văn Vũ chỉ ngồi một bên lắng nghe một cách nghiêm túc.
"Bởi vì hắn ta biết ngày chết của Ma Chủ đang đến gần, lại sợ Ma Chủ cá chết rách lưới, vì thế muốn thế giới của chúng ta sẽ đánh một trận cuối cùng với Ma Chủ trong thế giới này. Ma Chủ vẫn chưa tuyệt vọng thì sẽ không từ bỏ Ma giới, mà chỉ cần Đường Hạo Phi trưởng thành trước khí Ma Chủ lựa chọn đồng quy vô tận, có thể giết chết Ma Chủ, vậy thì Chủ Nhân đã đạt được mục đích rồi.”
“Còn về phần thực lực của Đường Hạo Phi dưới tình huống bình thường có thể giết chết Ma Chủ hay không? Cá nhân tôi cho rằng có thể, bởi vì hiện tại xem ra sức mạnh tuyệt đối của Ma Chủ…chỉ có thể được mô tả bằng mấy từ ‘cực kỳ yếu ớt’.”
“Ngươi cũng khá can đảm đó, rõ ràng thời hạn sắp đến, ngược lại vắt hết sức lực trọng sinh Văn Vũ, chậc chậc, Văn Vũ này hẳn là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của ngươi nhỉ.”
Chủ Nha nói câu này với giọng điệu đầy châm chọc, nhưng trong đôi mắt lại hiện lên vẻ rối rắm sâu sắc.
Cục diện hiện tại đối với Chủ Nhân mà nói cũng không dễ xử lý…
Vốn dĩ mọi thứ đang diễn ra một cách hoàn hảo, trong ván đấu này có Văn Vũ cũng được mà không có cũng chẳng sao, nếu như Đường Hạo Phi vẫn bình thường thì Văn Vũ người này không cần phải nhắc tới, giết chết là xong.
Thế nhưng lại quá lạm dụng trận chiến sinh tử siêu cấp bàn tay mà hắn ta đã ban cho Đường Hạo Phi, cái giá phải trả cho sức mạnh đã phát ra thì không thể thu hồi lại được nữa.
Ban đầu Chủ Nhân vẫn luôn giám sát chặt chẽ trận chiến sinh tử của Đường Hạo Phi, nhưng có còn nhớ cái giá của sức mạnh được tạo ra như thế nào không?
Ở Thiên Cung…
Khi ấy Chủ Nhân bị Ma Chủ nhốt lại.
Kết quả là Đường Hạo Phi liên tiếp mất mạng năm lần, cái giá của sức mạnh trực tiếp bùng nổ, Đường Nhị xuất hiện. Mà Chủ Nhân người biết rõ cái giá của sức mạnh đáng sợ đến mức nào lại đột nhiên lựa chọn “nuôi thả” Đường Hạo Phi.
Không thể đảo ngược cái giá của sức mạnh, hơn nữa chỉ có thể ngày càng trở nên tồi tệ. Nhưng Văn Vũ bễ nghễ xuất hiện, còn vượt qua “tìm kiếm kí ức” của chính mình, ngược lại tình huống này khiến Chủ Nhân mừng rỡ không thôi. Không sao cả, thiếu một người thì vẫn còn một người nữa mà! Ta không cần Đường Hạo Phi nữa!
Dưới sự ảnh hưởng của cái giá của sức mạnh, Đường Hạo Phi bây giờ đã không còn là quân cờ xuất sắc nhất nữa.
Ngược lại Văn Vũ…
Thực lực còn mạnh hơn cả Đường Hạo Phi, quân cờ này còn hoàn hảo hơn cả anh ta.
Nhưng bây giờ chính Ma Chủ đã tự thừa nhận rằng Văn Vũ là quân cờ của mình…
Vậy thì mình nên sử dụng Văn Vũ hay là Đường Hạo Phi đây?
Đường Hạo Phi đã chìm sâu vào trong cái giá của sức mạnh, tính cách ác liệt, không chịu nghe theo mệnh lệnh, càng không thể lấy hết thảy mọi thứ trên trái đất ra để đe dọa anh ta nữa, mà anh ta còn yếu hơn Văn Vũ, để Đường Hạo Phi đi giết Ma Chủ còn không đảm bảo bằng Văn Vũ.
Dùng Văn Vũ sao? Liệu Ma Chủ có đặt bẫy rập gì trên người Văn Vũ không?
Đây thực sự là một bài toán khó…
Mãi cho đến khi Ma Chủ lên tiếng.
“Cho nên…ngươi sẽ làm như thế nào?”
Đối mặt với câu hỏi ngược lại của Ma Chủ, Chủ Nhân đột nhiên im lặng.
“Ta sẽ…he he, ngươi đoán xem?”
Chủ Nhân vừa định nói gì đó lại bỗng nhiên nuốt trở lại, hắn ta chỉ cười ha ha nhìn chằm chằm vào Ma Chủ, ánh sáng mang lạ thường chợt thoáng hiện trong đôi mắt.
“Tùy ngươi…”
Ma Chủ chỉ nói như vậy một câu, sau dó trầm mặc không lên tiếng.
"Nói tóm lại, nguy hiểm của cậu không lớn, bởi vì Chủ Nhân muốn giữ cậu lại, cho Ma Chủ một tia hy vọng cuối cùng, phòng ngừa hắn ta cá chết rách lưới cùng mình. Chủ Nhân sẽ không động vào cậu nhưng có thể sẽ hạn chế cậu, tuy rằng không chết được, nhưng e rằng ngày tháng sau này của cậu cũng trải qua không dễ dàng gì…”
"Hơn nữa trên đây chỉ là suy luận của tôi. Tôi không thể đảm bảo được với cậu tình hình thực tế sẽ ra sao.”
Lâm Hải Phong kết thúc suy đoán của mình, tất cả nguyên nhân hậu quả cuối cùng cũng đã được làm rõ.
Văn Vũ chỉ biết lắc đầu thở dài.
"Trước đừng nói đây chỉ là suy đoán, cho dù tất cả những phỏng đoán này của ông đều là sự thật thì Chủ Nhân cũng sẽ không giết tôi, nhưng một khi hắn ta giam cầm tôi…vậy thì cục diện cũng đã đủ tồi tệ rồi.”
Chương 1953 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]