Bản thân ông ta cũng giống như tên gọi của kỹ năng mà ông ta có, Thiên Tai.
Nếu như có đủ thời gian thì một mình ông ta có thể phá hủy cả một thế giới.
Nhưng tiếc là trong đại trận Phong Thiên, kẻ địch của ông ta chỉ có hai mà thôi…
…
“Thế nào, ngươi không ngoan ngoãn chịu trói đi, còn chờ cái gì nữa?”
“Chẳng lẽ ngươi nghĩ phong ấn kỹ năng của ta thì có thể giết ta à?”
“Đừng nằm mơ nữa, ngươi không chờ được nữa đâu…”
“Chấp nhận số phận của mình đi.”
“Yên tâm đi, ta không ngược đãi ngươi đâu. Ta sẽ cho ngươi ngủ một giấc, chờ khi ngươi tỉnh lại sẽ phát hiện những người anh em của mình đã nằm ngay ngắn bên cạnh mình…”
Cảnh tượng lúc này vô cùng quỷ dị, Văn Vũ bị đánh đập dữ dội, luôn phải dựa vào kỹ năng để hồi sinh, còn Hắc vương đại quân vẫn đang chiếm thế thượng phong, nhưng tâm lý của hai người lại hoàn toàn khác nhau.
Văn Vũ vừa chịu đòn vừa nói hươu nói vượn, Hắc vương đại quân vừa đánh người vừa lo lắng.
Ông ta không yên tâm, ông ta đang sợ hãi.
Rất nhanh sau đó, ông ta không cần phải sợ hãi nữa.
Khi người đá nhỏ bắn ra viên đạn thứ một nghìn, mọi thứ không thể nghịch chuyển được nữa.
Vòng xoáy năng lượng trên trời chậm rãi tiêu tan, thân thể cao ba mươi mét của Hắc vương đại quân khẽ run rẩy. Một lát sau, thân hình cường tráng cao lớn đó giống như bùn nước, nhanh chóng chảy ra dòng nước xanh. Rất nhanh sau đó, người khổng lồ tan biến, thay vào đó là một con ma vật da đen phổ thông, cao chưa đến một mét hai.
“Khốn kiếp!”
Hắc vương đại quân rống lên một tiếng tức giận, lại một lần nữa phi lên tấn công Văn Vũ. Nhưng khi nắm đấm nhỏ gầy kia vừa vung ra thì Văn Vũ đã nhanh chóng đấm một quyền lên ngực Hắc vương đại quân.
“Ầm” một tiếng, thân thể Hắc vương đại quân bị đánh bay. Văn Vũ cảm nhận được tố chất thân thể của Hắc vương đại quân đã giảm đến mức còn kém xa trạng thái linh hồn của mình.
Hệ thống kỹ năng Giấc mơ thành hiện thực và Siêu cấp mệnh đấu vẫn được khởi động. Hắc vương đại quân bị phong ấn kỹ năng chỉ có tố chất thân thể bằng một phần năm Văn Vũ. Mặc dù tố chất thân thể cũng không coi là thấp, nhưng so với Văn Vũ thì…
Không đáng để mắt.
Nhìn thấy Hắc vương đại quân lồm cồm bò từ trên đất lên, Văn Vũ bật cười.
“Xin chúc mừng, ngươi đã bị bắt…”
Giây tiếp theo, Văn Vũ nhanh chóng giải trừ Linh hồn chiến trường, bảy Vô Diện nhanh chóng nhào tới. Văn Vũ quay người tiếp nhận Ác Độc từ tay người đá nhỏ, nhìn Hắc vương đại quân như nhìn một miếng mồi ngon.
“Bộp.”
Thân hình bé nhỏ của Hắc vương đại quân ngã quỵ xuống đất, bảy Vô Diện lao lên, tay đấm chân đá, như muốn trút giận cho Văn Vũ.
Hắc vương đại quân vòng tay ôm đầu, cố gắng giảm bớt những tổn thương của mình.
Giờ phút này, Văn Vũ đứng ở phía xa, tay cầm Ác Độc, không ngừng bắn về phía Hắc vương đại quân. Bây giờ không có quấy rầy, hiệu quả của Ác Độc nhanh chóng tăng lên, chẳng mấy chốc đã đạt đến viên đạn thứ 3000.
Sự điên cuồng, suy yếu, bối rối và những cảm giác tiêu cực khác khiến Hắc vương đại quân chật vật giãy dụa. Ông ta giống như một con cá chạy trong vũng bùn, không ngừng lăn lộn, nhưng lại bị bảy Vô Diện ấn xuống, không cho cơ hội nhúc nhích.
Cho đến khi Ác Độc bắn đủ 10.000 viên đạn.
Cơ thể Hắc vương đại quân co giật một chút, sau đó trên mặt đất vang lên tiếng ngáy nho nhỏ.
Ông ta ngủ rồi.
…
“Nhiệm vụ thành công.”
Văn Vũ đến bên góc đại trận Phong Thiên, thấp giọng nói ra câu này. Một lát sau, đại trận Phong Thiên khẽ nứt ra một khe hở, một phân thân khác của Văn Vũ đang tọa trấn trung tâm điều khiến nhanh chóng xách Legaz đến.
“Thu hoạch không nhỏ.”
Văn Vũ phụ trách chiến đấu chỉ vào Hắc vương đại quân, cười nói. Một Văn Vũ khác cũng giơ Legaz lên “Tôi cũng có thu hoạch rất lớn.”
Cùng lúc bắt được hai lãnh đạo cấp cao của Ma tộc, đúng là không uổng công Văn Vũ hao tốn hết tâm huyết.
Sau khi giao lưu vài câu, một Văn Vũ thu hồi lại Vô Diện, một Văn Vũ tóm lấy Hắc vương đại quân. Hai người đầu tiên là phá hủy đại trận Phong Thiên, mặc dù thứ này rất đắt đỏ, nhưng sau khi mở ra hiệu ứng thứ ba thì sau này cũng không thu được giá trị gì nữa.
Sau đó, hai Văn Vũ đứng cạnh nhau, giới U Minh nhanh chóng khởi động.
“Xoẹt” một tiếng.
Hai Văn Vũ và hai Ma tộc biến mất.
…
Cơn choáng váng nhanh chóng biến mất, khi Văn Vũ mở mắt thì đã thấy mình đang ở trên hành lang sạch sẽ sáng sủa tràn ngập cảm giác khoa học viễn tưởng.
Hành lang này nhìn qua cũng không có gì đặc sắc, một lối đi thẳng tắp với những căn phòng nối tiếp nhau, từ số 1 đến số 12, mỗi bên sáu phòng. Trước mỗi căn phòng đều có một hàng rào chắn dựng đứng cao bằng ngón cái, trên hàng rào có những hoa văn lóe sáng.
Tòa nhà dưới lòng đất chỉ khoảng mấy trăm mét vuông nhưng lại được chế tạo vô cùng cầu kỳ, có thể so sánh với đại trận Phong Thiên.
Bởi vì nó chính là một kiến trúc của đại trận Phong Thiên!
Khu kiến trúc ẩn trong những bức tường kép, lơ lửng trong không gian ảo, đồng thời giữ nguyên đặc tính của đại trận Phong Thiên: Ngăn chặn năng lực căn nguyên và những đặc quyền của cường giả cấp mười một!
Khu kiến trúc này không cần nói cũng biết, đây là lồng giam mà Văn Vũ cố ý xây dựng cho Ma Linh.
Chương 2002 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]