Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2003: CHƯƠNG 2003: LỒNG GIAM VĨNH HẰNG 2

Tên là Vĩnh Hằng…

“Rầm!”

Thân thể của Hắc vương đại quân bị ném vào trong phòng giam số 1, động tác thô lỗ cũng không ảnh hưởng đến mộng đẹp của Hắc vương đại quân. Văn Vũ thấy thế thì nhún nay, nói câu “Ngươi về đến nhà rồi”, sau đó không để ý tới ông ta nữa.

Nhưng Văn Vũ lại có cách xử lý khác với Legaz.

“Giết đi, xử lý trực tiếp.”

Giết thực ra rất đơn giản, nhưng hai Văn Vũ suy nghĩ một chút thì đồng loạt lắc đầu.

Legaz đã mất vị trí chỉ huy tối cao của ma tộc, năng lực căn nguyên cũng bị ông ta dùng gần hết, thực lực cũng không cao. Giết cũng được mà không giết cũng không phiền toái gì.

Nhưng Văn Vũ cảm thấy mình có thể dụng Legaz làm vài chuyện.

“Tạm thời cứ cho vào nhà tù số 2, chờ ông ta tỉnh lại rồi nói chuyện một chút.”

Văn Vũ đang tọa trấn trung tâm đại trận Phong Thiên lên tiếng, một Văn Vũ khác cũng gật đầu, đồng thời nói tiếp.

“Vậy mọi chuyện ở đây sau này giao lại cho cậu.”

“Tôi được coi là thủ lĩnh ở đây đúng không?”

Lồng giam Vĩnh Hằng tất nhiên phải có người trấn thủ, đây cũng là lý do Văn Vũ đến đây.

Từ hôm nay trở đi, nhiệm vụ duy nhất của phân thân này của Văn Vũ chính là ở lại đây, đảm nhiệm chức vụ cai ngục của lồng giam Vĩnh Hằng.

Một Văn Vũ khác cũng không ý kiến gì.

“Vậy tôi đi trước đây.”

Sau đó, Văn Vũ nhanh chóng khởi động giới U Minh, biến mất khỏi lồng giam Vĩnh Hằng.

Mệt mỏi, choáng váng.

Giống như người tỉnh dậy sau cơn mê man, Legaz mở mắt ra, không biết mình là ai, đang ở đâu.

Ánh mắt hoảng hốt của ông ta một lúc sau mới khôi phục lại như bình thường.

Những ký ức nhanh chóng tràn ngập tâm trí, từ lúc ông ta “quyết chiến” với Hắc vương đại quân đến khi Văn Vũ hiện thân, từ chuyện ông ta đột nhiên bị dịch chuyển tức thời ra khỏi trận pháp đến khi bị người ta đập cho một cái ngất đi.

Tóm lại, tất cả mọi chuyện đều không rõ ràng.

Ông ta không hiểu chuyện gì đã xảy ra, không biết mình đã gặp phải chuyện gì, cũng không biết đây rốt cuộc là nơi nào.

“Tỉnh rồi đấy à?”

Giọng nói quen thuộc cách đó không xa truyền đến, Legaz giật bắn mình. Ông ta ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy một bóng người quen thuộc đang đứng trước mặt mình.

Tất nhiên là giữa hai người có một hàng rào sắt đầy phù văn.

“Văn Vũ?”

Một câu hỏi tu từ, sau đó Legaz nhìn bốn phía xung quanh.

Ngoài hàng rào sắt này thì ba mặt còn lại đều là vách tường kín mít không một kẽ hở, thậm chí ông ta còn vươn tay gõ gõ lên vách tường.

Những âm thanh “thùng thùng” vọng lại, Legaz có thể cảm nhận rõ ràng, sức phòng ngự của vách tường này vượt qua cực hạn thực lực của mình.

“Ta đang bị giam cầm phải không?”

Sau khi nhận ra tình cảnh của mình, Legaz vô cùng bình tĩnh.

Nếu Văn Vũ muốn giết ông ta thì đã giết lâu rồi, bây giờ ông ta vẫn chưa chết, vậy tất nhiên phải có lý do.

“Nơi này không phải chuẩn bị cho ông, hoặc nói đúng hơn là ông không ở lại chỗ này lâu đâu, ông chỉ là khách qua đường mà thôi.”

Văn Vũ lời ít ý nhiều giải thích cho Legaz.

“Vậy ngươi muốn ta làm gì?”

Legaz cũng là người hiểu chuyện, bây giờ ông ta đã hỏi thẳng như vậy thì Văn Vũ cũng vào thẳng vấn đề.

“Tôi muốn nói cho ông biết một bí mật.”

“Xoạch!”

Cách cửa nhà tù lập tức mở ra.

Legaz ngạc nhiên nhìn về phía Văn Vũ, không thể tin được vách ngăn có thể biến mất nhanh như thế.

“Ngươi…”

“Không sao, đây là sân nhà của tôi, hơn nữa ông không đánh lại tôi. Tôi cảm thấy chắc ông hiểu rõ tình huống lúc này của mình, được rồi, đi theo tôi.”

Văn Vũ nói xong thì đi thẳng tới nhà tù số 1.

Legaz cũng bước ra khỏi nhà tù số 2, đến bên cạnh Văn Vũ.

“Hắc vương đại quân…”

Legaz nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không có ý tức giận.

“Là cậu đã giết toàn tộc tôi sao?”

Lúc nhìn thấy Hắc Vương đại quân cũng là lúc mà Legaz đã hiểu rõ được luật nhân quả rồi.

Nhưng mà tình thế luôn luôn mạnh hơn so với con người. Lúc ông ta đối đầu với Hắc Vương đại quân, ông ta đã bất lực. Sau này khi đối mặt với Văn Vũ ông ta cũng bất lực không kém.

Văn Vũ không trả lời trực tiếp vấn đề của Legaz, cậu chỉ chỉ tay về phía Hắc Vương đại quân rồi chậm rãi mở miệng nói.

“Ông ta không phải là Hắc Vương đại quân mà là Ma Linh.”

“Ma Linh sao? Ngươi đừng nghĩ bịa ra một câu chuyện vụng về như thế có thể lừa gạt được ta.”

Legaz không hề tin tưởng nhưng Văn Vũ cũng biết dựa vào một câu nói của mình không thể chứng minh được bất cứ thứ gì. cậu mở lòng bàn tay ra khởi động năng lượng tạo vật, sau đó một quả cầu ánh sáng nho nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay của Văn Vũ.

“Đây là tất cả tình báo về Ma Linh mà tôi thu thập được, ông cứ xem trước đã.”

Nói xong , Văn Vũ lập tức đưa quả cầu ánh sáng nhỏ kia ra trước mặt Legaz.

Legaz vẫn hơi do dự đôi chút nhưng cuối cùng ông vẫn nhận lấy quả cầu ánh sáng rồi nuốt nó xuống.

Ký ức dần dần hiện lên trong đầu ông, trong đoạn ký ức của Văn Vũ đưa cho chỉ chứa lịch sử của Ma giới, thân phận thật sự của Ma Linh và hình ảnh lúc Hắc Vương đại quân bị cướp đi thân xác.

Tốc độ tiêu hoá ký ức của Legaz rất nhanh, chỉ một lát sau ông ta đã mở mắt ra sau đó hai mày chậm rãi nhíu lại.

“Ta đoán, ngươi cũng không biết quá rõ ràng về lịch sử của Ma giới đúng không?”

Chương 2003 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!