Văn Vũ trực tiếp ra lệnh cho Yến Kinh thông qua thiết bị chiến thuật, cố gắng tìm kiếm kẻ có quyền có thế xuất hiện ở khu ba của lục địa 01864 này gần đây, nhưng kết quả vẫn không khả quan cho mấy.
Nơi khỉ ho cò gáy đó hoàn toàn không có phương tiện giám sát cần thiết nào, chính là một điểm mù.
Đào hố thất bại, manh mối lại bị gián đoạn một lần nữa.
Văn Vũ chỉ biết thở dài rồi lặng lẽ thu lại thiết bị chiến thuật đầu cuối mà chỉ một mình Tổng tư lệnh Yến Kinh mới có, đắp chăn bông và yên lặng chờ đợi, một lát sau, giọng nói của Cổ Nhĩ vang lên bên ngoài lều.
"Chú ơi, chú ơi! Sự việc thành công rồi."
Đối với Cổ Nhĩ mà nói, chuyện tốt không ngừng nối đuôi nhau.
Đêm đó nội quỷ giúp cậu giải quyết vấn đề vật chất, ngày hôm sau Lôi cũng mang tới một tin tức tốt.
"Marquez có hơi dao động, tôi đề nghị rời khu tái định cư này đến nơi khác, anh ta đã đồng ý mà không hề do dự."
"Nói cách khác Marquez đại nhân vẫn chưa đồng ý tham gia quân kháng chiến đúng không?"
Cổ Nhĩ thốt lên một câu, Lôi gật đầu.
"Không đồng ý nhưng Marquez và tôi sẽ đến khu ba của lục địa 01864 trước. Chỉ cần anh ta nảy sinh nghi ngờ, tôi chắc chắn sẽ kéo được Marquez đứng về phía chúng ta."
Cổ Nhĩ nghe xong lập tức tỏ ra mừng rỡ không thôi, cậu nắm lấy tay Lôi rồi nói “cám ơn” một câu chân thành tha thiết.
Sau đó Cổ Nhĩ lại thay đổi chủ đề nói ra những mối bận tâm của mình.
"Vậy những người ở đây phải làm thế nào?"
Những người được gọi là "người ở đây" đều là Cổ Ma được Lôi và Marquez che chở, Cổ Nhĩ dẫn theo hai người họ rời khỏi, cũng đồng nghĩa với việc những người này sẽ mất đi nguồn cung cấp vật tư, chắc chắn họ sẽ không sống được bao lâu ở căn cứ tiền tuyến khu ba trên mảnh lục này được.
Phải công nhận rằng cậu nhóc này vẫn còn sót lại một chút lòng thương hại.
“Đều dẫn theo hết đi.”
Văn Vũ lại thì thầm vào tai Cổ Nhĩ.
"Khi chúng ta đến khu ba của lục địa 01864, cần phải có nguồn lao động xây dựng căn cứ, ừm, trừ khi nơi đó đã có sẵn căn cứ cỡ lớn đủ để chứa hơn một triệu ma vật, nếu không mới đầu nhất định phải có những người ‘nông dân’."
"Số 3 nói câu này rất có lý, cho dù ở đây không thể chọn ra những chiến sĩ đủ tiêu chuẩn hay người có thể sử dụng, nhưng ít nhất chúng ta cũng không thể thiếu được năm nghìn người lao động.”
Văn Vũ và Lôi kẻ xướng người họa, trực tiếp quyết định việc này.
Cổ Nhĩ suy nghĩ một lát, cũng cảm thấy hai người này nói rất đúng, nhưng ngay sau đó lại nảy sinh một vấn đề khác.
"Ma tộc không thể dùng được cổng truyền tống, hay nói cách khác chúng ta cần phải vượt qua hư không, một hai người thì còn được nhưng năm nghìn người thì…ai…trước đây chuyện này rất đơn giản, nhưng bây giờ người trái đất đã bố trí hàng phòng ngự trong không gian, làm thế nào để phá vỡ được hàng phòng ngự này e rằng cũng là một bài toán khó.”
“Tôi đã có cách xử lý chuyện này. ”
Lôi nhanh nhẹn tiếp nhận nhiệm vụ.
Ba người họ lập ra một kế hoạch đơn giản và quyết định tiến hành cuộc di cư.
Mà tất nhiên Văn Vũ là người nổi bật nhất trong ba người về tốc độ hành động.
Ngày thứ hai sau khi kế hoạch được đưa ra, Lôi và Marquez lại tập trung tâts cả mọi người một lần nữa.
“Các vị, các vị, ở đây tôi có một tin tức cần thông báo.”
Người lên tiếng chính là Lôi, còn Marquez chỉ khoanh tay đứng một bên, tỏ ra hờ hững dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì.
Mọi người dĩ nhiên xúm lại, Lôi phát biểu bài diễn thuyết của mình.
Nội dung chủ yếu là nơi đây không an toàn cho lắm, chúng tôi đã tìm ra một chỗ ở an toàn hơn cho mọi người.
Dưới sự đe dọa của “thức ăn”, đám ma vật này hoàn toàn không có lý do gì để phản kháng.
Vì vậy sau khi ăn sáng xong, tất cả mọi người chỉ đơn giản thu dọn đồ đạc của mình, Lôi dẫn đầu ra cửa đi điều tra trước, mãi đến khi giọng nói của Lôi “hết thảy đều an toàn” vang lên trong máy liên lạc của Marquez, dòng người mới bắt đầu di chuyển.
Văn Vũ và Cổ Nhĩ chỉ đứng trong đội ngũ, không hề gây chú ý chậm rãi di chuyển cùng dòng người.
“Chú Số ba, cháu luôn cảm thấy…làm như vậy có hơi nguy hiểm.”
Sự nghi ngờ của Cổ Nhĩ không phải không có lý, năm nghìn ma vật đông đảo cùng nhau di chuyển, đội ngũ hùng hậu bị kéo dài lê thê, lại còn gần với căn cứ tiền tuyến của khu ba thuộc một lục địa nào đó nữa.
Văn Vũ dám vỗ ngực bảo đảm rằng trong hoàn cảnh bình thường, đám ma vật này đi chưa tới một trăm km cũng đủ để quân đội chính quy của Yến Kinh bao vây trấn áp rồi, ngay cả khi có được sự che chở của Lôi cũng thế.
Gần căn cứ tiền tuyến của phân khu, nơi đó có tồn tại Thiên Nhãn, hơn mười hay hơn hai chục ma vật sẽ không kích hoạt cảnh báo của hệ thống Thiên Nhãn nhưng nếu là năm nghìn người…
Nhưng Văn Vũ dám vỗ ngực cam đoan rằng lần này hoàn toàn không ai sẽ đến quấy rầy công cuộc di cư này của đám Cổ Ma hoặc là nói không phải bây giờ.
Suy cho cùng chú Số 3 của Cổ Nhĩ chính là người có “nhân phẩm đầy hấp dẫn” đó…
Sự thật đã chứng minh những lo lắng của Cổ Nhĩ quả thực vô ích.
Khi cả đội ngũ đi tới rìa mảnh lục địa, thế nhưng thật thần kỳ không hề xuất hiện một chức nghiệp giả nào cả.
Chương 2065 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]