“Yên tâm đi, tôi đã sắp xếp hành trình này xong xuôi rồi, hẳn là sẽ không xảy ra bất kỳ sai sót nào.”
Lôi cam đoan với Cổ Nhĩ, nhưng nói chuyện vẫn để lại đường lui cho mình, anh ta vừa tổ chức cho đám Cổ Ma bước vào hư không, vừa nghiên cứu tuyến đường phía trước đã được định sẵn.
Một lát sau, Lôi đưa lộ trình phía trước cho Cổ Nhĩ.
"Men theo con đường này, Marquez và tôi sẽ giải quyết các chiến hạm của con người nằm rải rác trong hư không."
Sau khi trải qua chuyện lần trước, hỏa lực của Yến Kinh đã được triển khai đầy đủ, ngay lập tức đã xây dựng một đội chiến hạm, lấy đó lấp đầy những chỗ hổng trong mạng lưới phòng vệ của hư không khu ba.
Nếu không giải quyết được hạm đội Hư Không của khu ba, thì bất cứ ma vật nào cũng đừng nghĩ tới việc di cư qua lại giữa các lục địa trong không gian.
Theo lẽ thường hạm đội Hư Không và Lục quân là hai hệ thống riêng biệt, Lôi hoàn toàn không đủ tư cách để nói chuyện với hạm trưởng của khu ba.
Nhưng nói thế nào nhỉ, trên tay Lôi lại có lệnh bài chứng minh thân phận của Văn Vũ…
Tất nhiên Cổ Nhĩ không biết được những rắc rối trong đó, cậu chỉ nhìn tấm bản đồ đơn giản được vẽ ra trên tay Lôi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại dường như đang suy nghĩ về vấn đề khó khăn gì đó.
“Có chuyện gì vậy?”
Văn Vũ hỏi hỏi một câu, sau đó tự nhiên ghé sát lại nhìn lướt qua thông tin trên bản đồ.
“Chú Số 3…cháu vẫn cảm thấy có hơi nguy hiểm.”
“Ồ? Có thể nhìn ra nguy hiểm ở đâu?”
Văn Vũ kéo dài giọng, năng lượng linh hồn diệu kỳ tự nhiên tỏa ra, vô tình ảnh hưởng đến sự phán đoán của Cổ Nhĩ.
“Hạt giống…Thôi quên đi, làm gì cũng đều phải chấp nhận rủi ro đúng không?”
“Cháu nghĩ như vậy là đúng rồi.”
Văn Vũ mỉm cười sờ đầu Cổ Nhĩ, sau đó nhìn về phía bụng cậu.
Nơi đó hạt giống cơ thể mẹ của quái vật Baru vẫn đang yên lặng ngủ say, nhưng Văn Vũ lại phát hiện ra vật nhỏ này vừa rồi lặng lẽ nhảy lên một chút khi Cổ Nhĩ vừa nhận lấy tấm bản đồ tuyến đường mà Lôi đưa qua.
Cảnh báo nguy hiểm cấp độ cao, nhưng khi Văn Vũ đang ở bên cạnh thì hoàn toàn vô tác dụng.
Trong chiến trường phân tầng, mảnh lục địa này cách lục địa kia cũng không xa, hơn nữa trong hư không, ngoại trừ ngư lôi phòng không do Yến Kinh bố trí trước cùng với các thiết bị kích hoạt cảnh báo, hạm đội Hư Không khổng lồ và hệ thống Thiên Nhãn ra…thì hoàn toàn không có bất kỳ rủi ro nào khác.
Năm nghìn con ma vật cuồn cuộn di chuyển giống như đàn cá giữa đại dương, bơi lội trong hư không, nhanh nhẹn bơi dọc theo tuyến đường mà Lôi đưa ra. Trông thì có vẻ rất khí thế hào hùng nhưng chỉ có những người trong cuộc mới hiểu rõ, rốt cuộc đám ma vật này dễ dàng bị tiêu diệt như thế nào?
Lúc này Văn Vũ ở bên cạnh Cổ Nhĩ, hai người cứ chú một câu cháu một câu trò chuyện về kế hoạch phát triển trong tương lai, chủ yếu Văn Vũ nói là chính, còn Cổ Nhĩ gật đầu phụ họa theo, với kinh nghiệm và kiến thức của Văn Vũ, rất dễ dàng đưa ra một vài gợi ý thích hợp cho một cậu nhóc còn non nớt như Cổ Nhĩ. Có lẽ vai trò tương tự như một vị quân sư.
Tuy nhiên nếu chỉ là một vị quân sư thì còn chưa đủ, tuy moi lời của Cổ Nhĩ chú Cổ Ma nhỏ này vô cùng đơn giản, nhưng thật sự muốn nắm được manh mối của nội quỷ và khiến cho Cổ Nhĩ hết lòng hết dạ tin tưởng chính mình, đảm nhận vị trí cao trong lực lượng quân kháng chiến chắc chắn là một mắt xích cực kỳ quan trọng, không thể thiếu.
"Thực lực" và thân phận của Văn Vũ không đủ, trí thông minh có hơi chênh lệch với một vị quân sư thực thụ.
Chẳng qua Văn Vũ có cách riêng của mình để giải quyết chuyện này.
Có một lúc, Cổ Nhĩ ở bên cạnh đột nhiên ngẩn người, sau đó sắc mặt thay đổi một cách rõ rệt, lúc này Văn Vũ chỉ mỉm cười, sau đó nhìn về phía bụng của Cổ Nhĩ.
Nơi đó, hạt giống cơ thể mẹ của quái vật Baru không ngừng nhảy nhót, dường như gặp phải một nguy cơ lớn trước giờ chưa từng có.
Trong chiến hạm của hạm đội Hư Không khu ba.
Lôi cùng hạm trưởng khu ba kề vai sát cánh, hai người cùng nhìn vào màn hình điện tử trước mặt, trên màn hình đang chiếu tuyến đường di chuyển của năm nghìn Cổ Ma một cách rõ ràng.
“Cử vài chiếc chiến hạm loại V phát động tấn công tiểu đội ma vật này, nhớ dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ cho tôi, đừng để sót một con nào cả.”
Lôi nói xong sau đó nhẹ nhàng xoay người đưa ra lệnh bài chứng minh thân phận.
Đuôi mắt hạm trưởng của khu ba khẽ lướt qua một chút, hai chữ Văn Vũ lớn màu vàng tỏa sáng lấp lánh dưới sự phản chiếu của ánh đèn, vì thế anh ta mỉm cười nhún vai.
“Vâng, thưa đại nhân…”
Mặc dù Lôi có ý muốn cáo mượn oai hùm, nhưng vì lệnh bài chứng minh thân phận của Văn Vũ còn ở đó, cho nên hạm trưởng khu ba dĩ nhiên vứt bỏ những chuyện vặt vãnh ra sau đầu.
Mà Lôi chỉ khẽ mỉm cười với hạm trưởng khu ba.
“Làm phiền ngài rồi, sự việc lần này là nhiệm vụ tối mật, mong ngài giữ bí mật cho tôi.”
Chương 2066 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]