Hạm trưởng khu ba khẽ gật đầu, sau đó ra lệnh qua thiết bị liên lạc nội bộ của chiến hạm.
Cuộc tấn công diễn ra cực kỳ nhanh chóng.
Khi cơ thể mẹ của quái vật Baru đưa ra lời cảnh báo, sắc mặt Cổ Nhĩ thay đổi một cách rõ rệt, thậm chí Cổ Nhĩ bé bỏng còn chưa kịp nói gì thì một luồng sáng xanh đã ập đến từ xa.
Năng lượng dao động ầm ầm ngay lập tức ập đánh trúng vào đoạn giữa của đội ngũ, nhiệt độ cao xen lẫn tiếng nổ lập tức cướp đi hơn trăm sinh mạng của Cổ Ma, Cổ Nhĩ quay đầu lại nhìn về phía tấn công, sau đó nghênh đón cậu chính là ba đợt ánh sáng xanh liên tiếp giống hệt vừa nãy.
Giây phút này cảnh báo nguy hiểm của hạt giống quái vật Baru mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cố Nhĩ chỉ có thể mở to mắt nhìn vật thể không xác định ở phía xa, đang phát động tấn công ở cự ly xa vào nhóm người của mình, nhưng cậu lại hoàn toàn không thể đưa ra bất cứ biện pháp đối phó hữu hiệu nào cả.
Cho đến khi năm nghìn con ma vật bị xóa sổ gần một nửa lớn trong vòng ba giây, khi một tia sáng xanh khác lóe lên, ập thẳng vào mặt Cổ Nhĩ, cậu mở to mắt dường như kinh ngạc đến mức cơ thể cứng đờ trước hơi thở chết chóc bất ngờ ập tới, giây tiếp theo, cậu chỉ cảm thấy có một bàn tay kéo mạnh cổ áo mình, sau đó cơ thể lập tức văng ra xa.
Cảnh tượng cuối cùng rơi vào trong tầm mắt chính là cảnh "chú Số 3" bị ánh sáng xanh bao phủ.
"Chú ơi! Chú ơi!"
Miệng Cổ Nhĩ thốt ra tiếng hét thê lương, thậm chí trong đầu cậu không hề có ý muốn chạy trốn, chỉ điên cuồng bổ nhào về phía “chú Số 3” đang bị tấn công ở trước mặt.
Tuy nhiên cảnh tượng xương cốt tan tành cũng không hề xảy ra như trong tưởng tượng, lúc này “chú Số 3” đã bị cháy xém, khắp người tỏa ra mùi thịt bị nướng nồng nặc, nhưng những vết thương gớm ghiếc này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, gần như mắt thường cũng có thể nhìn thấy, vết thương của chú Số 3 đã hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ ban đầu.
"Chết tiệt…"
Văn Vũ chỉ đơn giản nói một câu, không hề để ý tới khuôn mặt đẫm nước mắt nhưng đang mỉm cười của Cố Nhĩ, cậu ôm chặt lấy Cổ Nhĩ, rồi dùng cơ thể của mình làm lá chắn “rắn chắc không thể phá hủy” bảo vệ Cổ Nhĩ.
Mãi đến khi một đợt sóng năng lượng tấn công từ đằng xa lao tới, đập trúng lên lưng của chú Số 3…
“Được rồi!”
Lôi nhìn cảnh tượng trên màn hình điện tử, đột nhiên lên tiếng, hạm trưởng khu ba nhanh chóng ra lệnh ngừng tấn công, sau đó nhíu mày mở miệng nói.
“Vẫn còn hai tên nữa, không thu dọn sạch sẽ sao?”
“Không cần, giống như bây giờ cũng khá tốt.”
Lôi cũng không giải thích nhiều, xoay người rồi bắt tay với hạm trưởng khu ba, nói hai ba câu khách sáo, sau đó nhanh chóng rời khỏi chiến hạm, bắt gặp Marquez đang nhàn nhã đi dạo khắp nơi trên một chiếc chiến hạm khác, hai người nhảy xuống khỏi chiến hạm, nhanh chóng chạy vội về phía Văn Vũ và Cổ Nhĩ đang ở.
"Chuyện gì vừa xảy ra thế? Hình như tôi trông thấy hạm đội phát động tấn công…"
Trên đường đi Marquez vô tình nhắc nhở Lôi một chút, Lôi chỉ gật đầu.
“Hạm đội Hư Không phát hiện ra ma vật di cư, phát động tấn công chúng, giết chết rất nhiều người, nhưng sau đó tôi đã ngăn họ lại.”
Giọng nói của Lôi mơ hồ, Marquez cũng không có ý tứ đào sâu nghiên cứu, anh ta hỏi ngược lại.
“Còn lại bao nhiêu người?”
“Còn chưa đến một trăm người…”
“Ừm, tôi hiểu ý của anh rồi.”
Marquez dường như đã phát hiện ra chân tướng của sự việc, đột nhiên mở miệng nói với Lôi.
"Anh muốn mượn tay của hạm đội giết hết đám này, cũng để tôi có thể không cần phải dính líu tới chuyện này đúng không?”
"…"
"Vậy thì anh cứ làm đi… một trăm tám mươi con ma vật…chậc chậc, xin lỗi, ông đây không có hứng thú đi cùng họ một chuyến.”
Marquez bỏ lại một câu như vậy sau đó trực tiếp xoay đầu lại, rời xa Lôi.
Lôi bỗng chốc sửng sốt.
“Mẹ kiếp anh muốn đi đâu vậy?”
Phía sau lưng, giọng nói giận dữ của Lôi truyền vào tai Marquez, nhưng Marquez chỉ vẫy tay.
"Trở về, trở về doanh trại, cám ơn anh, cám ơn anh đã giải quyết những gánh nặng này giúp tôi. Từ nay về sau, ông đây không đùa giỡn cùng bọn chúng nữa."
Lôi nhìn theo bóng lưng tiêu sái của Marquez, một câu ĐM tắc nghẹn trong miệng, dù có thế nào cũng không chửi ra được.
Tên này hoàn toàn không hề biết "hành động vô ý" của mình rốt cuộc đã gây ra cho Lôi bao nhiêu phiền toái, thời điểm này Marquez vỗ mông rời đi, trực tiếp ném một đống lộn xộn lên đầu anh ta.
Mãi một lúc lâu sau, cuối cùng Lôi cũng hết cách trước Marquez…
Anh ta rũ vai xuống, quay người lao nhanh về phía Cổ Nhĩ và Văn Vũ, cho đến khi cảnh tượng hai bóng người một lớn một nhỏ ôm lấy nhau lọt vào tầm mắt.
“Chú Số 3! Chú Số 3!”
Giọng nói đau đớn bi thương từ xa truyền đến, lúc này, Cổ Nhĩ đang ôm lấy thân thể cháy đen của “Chú Số 3”, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
Nó thậm chí còn không để ý tới những đòn công kích ở phía xa đã sớm dừng lại, cũng không nhận thấy sự xuất hiện của Lôi.
Chương 2067 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]