Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 207: CHƯƠNG 207: NỘI TÌNH CHỦNG TỘC

“Kĩ năng này là thứ còn sót lại cuối cùng của Thiểm Lam tinh chúng ta, tiếp tục ở lại chỗ ta cũng vô dụng.”

Tứ hoàng tử ngồi trên cao, chậm rãi mở miệng.

“Khi phụ hoàng ta có được kĩ năng này thì chiến tranh đã bước vào giai đoạn cuối, thất bại đã được định trước. Vì thế, phụ hoàng ta không sử dụng kĩ năng này mà đưa cho ta mang vào bên trong bảo địa.”

“Kĩ năng này rất mạnh. Hi vọng ngươi có thể sử dụng nó để mang lại một tia sáng cho ngươi, hoặc cho các ngươi trong thời kì mạt thế!”

Văn Vũ cẩn thận đánh giá tứ hoàng tử, sau đó hỏi.

“Như vậy, cái gì gọi là cấp nội tình chủng tộc? Đến cuối cùng là cấp nào?”

“Trên cấp SSS là cấp cao nhất. Thực ra trên người ngươi cũng đã có những vật phẩm ở cấp này.”

Tứ hoàng tử nói xong, Văn Vũ nhất thời bừng tỉnh.

“Anh nói đến những thứ này?”

Văn Vũ lấy ra mảnh vụn của Hắc Chi Thư, sau đó chỉ vào Tham Lam Chi Xúc trên tay.

Tứ hoàng tử lắc đầu.

“Hắc Chi Thư hoàn chỉnh thuộc về cấp bậc nội tình, Tham Lam Chi Xúc không phải.”

“Không thể xác định được đẳng cấp của Tham Lam Chi Xúc bởi vì nó có sự phát triển.”

“Từ cấp F đến SSS có chín cấp, nhưng sự phát triển của Tham Lam Chi Xúc có giới hạn. Vũ khí này không đạn đến trình độ cấp bậc nội tình. Tham Lam Chi Xúc cao nhất chỉ có thể đạt đến cấp SSS.”

“Hiểu rồi.”

Văn Vũ gật đầu với tứ hoàng tử.

“Còn một vấn đề cuối cùng!”

Văn Vũ do dự một lát, cuối cùng vẫn hỏi.

“Nếu nhiệm vụ thất bại thì chúng tôi sẽ như thế nào?”

Tứ hoàng tử chậm rãi trả lời.

“Nhiệm vụ thất bại thì tất cả các ma vật sẽ đồng loạt được điều động để đi giết chết các ngươi chứ không phải xuất hiện từng đợt từng đợt như thế kia. Nếu như trong tình huống đó mà các ngươi may mắn không chết thì ta sẽ sắp xếp cho các ngươi một nơi chốn bình yên, không có giết chóc, cũng không có tranh chấp…”

“Chỉ ăn uống cho đến lúc chết già…”

Văn Vũ gật đầu.

“Còn nữa, xét thấy biểu hiện xuất sắc của ngươi trong bảo địa, thứ hạng của ngươi sẽ không thay đổi.”

Câu nói này của tứ hoàng tử chỉ là làm theo quy định.

Điều này cũng không ngoài dự liệu của Văn Vũ.

“Được rồi, ngươi có thể đi ra ngoài.”

Giọng nói của tứ hoàng tử vừa dứt thì một luồng ánh sáng lại lóe lên.

Chờ đến khi Văn Vũ mở mắt ra thì đã thấy mình đang ở cửa bệnh viện trần Ch.

Phía trước là Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên.

“Ra rồi à?”

Tôn Thụy Tinh thấy Văn Vũ thì bước lên đón.

Văn Vũ gật đầu với Tôn Thụy Tinh, sau đó quay đầu nhìn Tôn Ngạo Thiên đang xoắn xuýt đứng bên cạnh.

Ánh mắt Văn Vũ vô cùng lạnh lẽo và hờ hững.

Ánh mắt này khiến Tôn Ngạo Thiên không dám ngẩng cao đầu.

Một lát sau, cậu ta lấy hết dũng khí cười với Văn Vũ rồi nói.

“Anh Văn Vũ, chuyện ở bên trong bảo địa, em xin lỗi.”

Văn Vũ nghe thấy tiếng nói của Tôn Ngạo Thiên thì sự lạnh lùng trong ánh mắt cũng tan thành mây khói, nhẹ nhàng nói.

“Mọi chuyện cũng do tôi không tốt, lúc nãy tâm trạng không bình tĩnh nên đã làm tổn thương đến cậu. Hi vọng hành vi vừa rồi của tôi không ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai chúng ta. Sau tất cả, Ngạo Thiên, tôi và cậu cũng coi như từng cùng nhau kề vai chiến đấu, tôi cũng có tình cảm với cậu, mong cậu không để ý chuyện vừa rồi.”

Văn Vũ nói xong thì tiến lên ôm lấy Tôn Ngạo Thiên, nghiêm túc nhìn cậu ta.

Đồng chí Tiểu Tôn, nói thế nào bây giờ nhỉ, cho dù bây giờ trong lòng Văn Vũ nghĩ thế nào thì cũng chỉ có thể thể hiện như vậy!

Nghe được những lời Văn Vũ nói, Tôn Ngạo Thiên giống như trút bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng xuống, vui vẻ nói với Văn Vũ.

“Anh Văn Vũ, thực ra em cũng không cố ý, chỉ là do em sợ quá mà thôi. Nếu anh có thể tha thứ cho em thì em vui mừng còn không kịp, làm sao dám trách anh chứ…”

Giống như lại tìm được sức sống, Tôn Ngạo Thiên lập tức khôi phục tâm trạng, líu ra líu ríu nói liên tục.

Nhìn thấy Văn Vũ và Tôn Ngạo Thiên lại hòa hợp với nhau, Tôn Thụy Tinh đứng phía sau yên lặng thở dài.

Tôn Ngạo Nhiên không nhìn ra được tâm trạng và tính cách của Văn Vũ, nhưng Tôn Thụy Tinh lại thấy rõ ràng.

Sau khi Văn Vũ nói xong những lời này thì dù Tôn Ngạo Thiên có trả lời thế nào thì kết quả cũng sẽ giống nhau.

Tôn Ngạo Thiên cả đời này cũng không được ôm chân Văn Vũ nữa.

Ba người giữ tốc độ ổn định đi đến nơi tụ tập với Tang Bằng Phi.

“Đúng rồi, bây giờ là lúc nào?”

Lúc này Văn Vũ mới phản ứng lại được, từ khi tiến vào bảo địa đến giờ đã hơn mười ngày, không biết tốc độ thời gian bên ngoài có giống như thời gian trong không gian thử thách không.

“Anh Văn Vũ, bây giờ là hai giờ chiều.”

Tôn Ngạo Thiên bây giờ chỉ mong có thể được nói chuyện với Văn Vũ nhiều hơn mấy câu, lập tức trả lời không cần suy nghĩ.

Tôn Thụy Tinh là người có kinh nghiệm, lập tức lôi đồng hồ ra nhìn ngày tháng.

“Dòng thời gian vẫn giống nhau, nhưng tôi cũng không thể xác định được. Dù sao tôi cũng mang chiếc đồng hồ này vào bên trong bảo địa.”

Văn Vũ gật đầu, Tôn Ngạo Thiên lúc này mới hiểu được ý của Văn Vũ, cậu ta sốt ruột thể hiện.

“Anh Văn Vũ, anh chờ một chút, em sang bên kia hỏi xem.”

Vừa nói xong, Tôn Ngạo Thiên đã lao ra ngoài nhanh như thỏ.

Văn Vũ nhìn theo bóng lưng Tôn Ngạo Thiên, ánh mắt dần trở nên thâm thúy.

“Văn Vũ, cậu ấy chỉ là một đứa trẻ.”

Tôn Thụy Tinh đứng bên cạnh trầm giọng nói.

“Ừ, tôi biết. Còn gì nữa không?”

“Tôi biết cậu đang suy nghĩ điều gì, nhưng cậu ấy chỉ là một đứa trẻ. Chuyện này cậu ấy làm sai thật, nhưng cũng không phải sai lầm quá lớn. Ít nhất cũng không sai đến mức phải chết!”

“Tôi không định giết cậu ta.”

Văn Vũ lạnh lùng trả lời, chậm rãi đi về phía trước.

“Trong tình huống không có xung đột lợi ích, tôi sẽ không tùy tiện giết người.”

Tôn Thụy Tinh lặng lẽ thở dài.

Bây giờ Văn Vũ đang có suy nghĩ gì với Tôn Ngạo Thiên, ngay cả Tôn Thụy Tinh cũng không đoán ra được.

Chương 207 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!