Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 208: CHƯƠNG 208: HOAN NGHÊNH VỀ NHÀ

“Anh Văn Vũ, anh Văn Vũ.”

Tôn Ngạo Thiên thở hổn hển đuổi theo sau hai người.

“Bây giờ là hơn mười ngày, thời gian vẫn trôi như thế.”

“Ừ, làm không tệ.”

Văn Vũ hiếm khi khen ngợi Tôn Ngạo Thiên.

“Hơn mười ngày, thế mà cảm giác dài dằng dặc.”

Tôn Thụy Tinh đứng bên cạnh thở dài.

“Đó là sự thật, hơn nữa, điều quan trọng nhất là trong khoảng thời gian hơn mười ngày này, không ai biết được tình huống nơi đóng quân như thế nào. Mạt thế chỉ vừa mới bắt đầu, thời gian hơn mười ngày đã đủ để phát sinh rất nhiều chuyện.”

Văn Vũ thâm trầm nói.

Phải biết, thời gian họ ở trong bảo địa là hơn mười ngày.

Đối với Văn Vũ mà nói, chừng đấy thời gian đã có thể khiến cho một người bình thường trở thành một chức nghiệp giả cấp hai!

Cứ tính theo cách đó, chức nghiệp giả cấp ba thì khó nhưng số lượng chức nghiệp giả cấp hai bây giờ chắc chắn đã tăng lên không ít.

“À đúng rồi, lúc về tôi mời anh uống rượu, đừng quên chuyện này.”

Văn Vũ cười nói với Tôn Thụy Tinh.

“Tất nhiên, được mời thì làm sao mà quên được.”

Tôn Thụy Tinh cũng nói đùa một câu.

Tôn Ngạo Thiên đứng bên cạnh cũng hiểu chuyện, không ồn ào kiểu “Cho em một bình” như trước đây.

Cách đó không xa chính là nơi đóng quân.

“Cuối cùng cùng về nhà rồi.”

Tôn Ngạo Thiên nói một câu phù hợp với ngữ cảnh.

“Đó là?”

Lính canh đứng ở cổng trại nhìn thấy ba bóng người đang chậm rãi đi về phía này thì lập tức dụi mắt, cẩn thận nhìn một chút.

“Đó là anh Tiểu Thiên?”

“Là anh Tiểu Thiên và lão đại Văn Vũ.”

Một người khác cũng nhìn được ba người đang đi đến, khẳng định.

“Cậu ở đây chờ, tôi đi nói cho anh Hổ và anh Phi.”

Một người canh gác nhanh chóng chạy vào nơi đóng quân.

Người còn lại đứng nhìn ba người kia đến, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ra.

“Không phải nói đã chết rồi sao? Lần này phiền phức to rồi.”

“Trở về rồi, trở về rồi!”

Vừa mới đi vào nơi đóng quân, Tôn Ngạo Thiên đã hét to.

Thực sự là cuộc thử nghiệm ở trong bảo vật và thái độ của Văn Vũ đã mang đến cho Tôn Ngạo Thiên áp lực rất lớn.

“Lão đại Văn Vũ, anh Tiểu Thiên, mọi người đã trở về.”

Người đứng canh ở cửa mỉm cười chào hỏi Tôn Ngạo Thiên, nhưng vẻ mặt lúng túng đó khiến Văn Vũ hơi nhíu mày.

“Có biến cố.”

Đây là phản ứng đầu tiên của Văn Vũ.

“Anh Phi đâu?”

Văn Vũ bước lên phía trước, nghiêm túc nhìn người gác cổng, nhìn khiến người này sởn tóc gáy.

“Anh Phi sẽ ra ngay.”

“Ừ, không cần anh Phi tự ra nghênh đón như thế đâu. Anh Văn Vũ, chúng ta đi tắm rồi đi ăn chút gì đó.”

Tôn Ngạo Thiên nói xong thì lập tức muốn đi vào trong doanh trại.

“Chờ đã…”

Người gác cửa vội vàng ngăn Tôn Ngạo Thiên lại.

Tôn Ngạo Thiên nhìn kẻ đó một cái, sau đó đập lên trán tên đó một cái.

“Con mẹ nó, cậu mù rồi à, là tôi! Là tôi! Tôi mà cậu cũng dám ngăn cản?”

Đừng nhìn dáng vẻ khiêm tốn của Tôn Ngạo thiên trước mặt văn Vũ như thế, đối với những chức nghiệp giả có thực lực thấp hơn, Tôn Ngạo Thiên không bao giờ để ý đến.

Cách gọi “Anh Tiểu Thiên” cũng không phải chỉ để gọi không!

Người canh gác bị Tôn Hạo Nghiên đập một cái váng cả đầu, nhưng vẫn không lui lại mà tiếp tục đứng tại chỗ.

Chỉ có điều, trong ánh mắt đó ngoại trừ sợ sệt còn có cả trào phúng.

“Anh Tiểu Thiên.”

Người canh gác xoa trán, nói thật.

“Trong mười mấy ngày các người rời khỏi đây thì trong quân doanh đã xảy ra một chút biến hóa.”

Khi những lời này được nói ra, giọng điệu của người gác cổng cứng ngắc.

“Tôi gọi anh là anh Tiểu Thiên chỉ là vì nể tình cảm trước đây thôi, hơn nữa bây giờ tôi đang giải quyết việc chung. Anh Tiểu Thiên, nếu anh không giữ thể diện cho tôi thì mọi người đều khó lùi bước đấy.”

Nghe được những lời này, Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh đều nhướn mày.

Người gác cổng này cũng khá tự tin đấy.

Tôn Ngạo Thiên cũng nghe ra được khẩu khí của người khác cổng, cậu ta cảm thấy vô cùng mất mặt.

Phải biết rằng trước đây Tôn Ngạo Thiên ở trong nơi đóng quân hoàn toàn xứng đáng là người đứng thứ hai.

Tôn Ngạo Thiên nhanh chóng vươn tay ra.

Cậu ta có tố chất thân thể là ba mươi điểm, so với tên gác cổng có tố chất chưa đến mười điểm thì mạnh hơn rất nhiều!

“Cậu là cái thá gì mà dám nói đến thể diện của tôi?”

Tôn Ngạo Thiên giơ cao tay lên, lạnh lùng nhìn người gác cổng, sát ý trong mắt ngày càng mãnh liệt!

Tôn Ngạo Thiên khi đối mặt với Văn Vũ thì là một kẻ yếu. Nhưng khi đối mặt với tên thủ vệ cấp hai này thì chính là một cường giả.

Cường giả, việc gì phải giữ thể diện cho kẻ yếu?

Lực tay của Tôn Ngạo Thiên càng lúc càng tăng, sắc mặt tên thủ vệ đã trắng bệch, đồng thời hai tay cố gắng cào tay Tôn Ngạo Thiên để giảm bớt áp lực trên cổ mình.

Chỉ tiếc là hoàn toàn không có tác dụng!

“Chà chà, Tiểu Thiên, sao vẫn nóng tính như vậy chứ?”

Cách đó không xa, một giọng nói quen thuộc truyền đến.

Là Tang Bằng Phi!

Chương 208 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!