Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 209: CHƯƠNG 209: HOAN NGHÊNH VỀ NHÀ 2

“Anh Phi, sao tôi mới rời khỏi đây có mấy ngày mà mấy con chó này của anh lại trở nên ngu xuẩn như vậy?”

Tôn Ngạo Thiên không nhìn Tang Bằng Phi chút nào, sức lực trên tay tiếp tục tăng lên. Tên gác cổng hai mắt trắng dã, sắp tắt thở đến nơi.

“Đủ rồi!”

Người lên tiếng là người đàn ông lực lưỡng đứng bên cạnh Tang Bằng Phi.

Chỉ thấy một lưỡi kiếm nhanh như gió bắn về phía Tôn Ngạo Thiên, đối phương sử dụng kĩ năng Phong Nhận.

Tiếng rít này làm khóe mắt Tôn Ngạo Thiên co rút lại.

Đòn tấn công này không hề yếu!

Ít nhất, dựa vào thực lực của Tôn Ngạo Thiên thì đòn tấn công này không hề yếu!

Tôn Ngạo Thiên lập tức buông tay ra, đánh trả lại một đòn Ba Động quyền.

Ba Động quyền và Phong Nhận chạm nhau, chỉ thấy Phong Nhận nổ tung, sức mạnh của Ba Động quyền không hề suy giảm, bay thẳng đến bên cạnh người đàn ông đứng cạnh Tang Bằng Phi.

Ánh mắt người đàn ông kia có rút lại, thấy Ba Động quyền sắp đánh lên gáy mình.

Đúng lúc này, một bàn tay thô ráp đặt trước đầu người đàn ông kia.

Ba Động quyền và bàn tay kia chạm nhau, phát sinh tiếng nổ vang trời!

Chờ đến khi tiếng nổ tan biết thì một bóng người hơi gầy xuất hiện trước mặt người đàn ông vạm mở.

“Anh Hổ.”

Người đàn ông vạm vỡ cúi đầu cung kính chào người vừa đến, không để ý đến vết thương mà nhanh chóng đứng sau lưng anh Hổ.

“Anh Hổ, anh đến rồi!”

Người nói câu đó là Tang Bằng Phi!

Tang Bằng Phi cũng cung kính chắp tay chào người đàn ông trung niên này, sau đó lui về sau hai bước, đứng sau lưng người đó.

Thái độ của Tang Bằng Phi đã nói lên tất cả!

Lúc này ba người nhóm Văn Vũ mới quan sát người đàn ông trung niên vừa đến.

Người này chừng bốn mươi tuổi, cao một mét bảy, nước da hơi đen, hơn nữa ăn mặc rất giản dị, nhìn qua thì không cảm thấy có gì đặc sắc.

Giống hệt như mấy ông chú trung niên ngày nào cũng đi xe bus trong thời bình.

Nhưng thực lực của người này tuyệt đối không thể coi thường!

“Tố chất thân thể khoảng chừng năm mươi điểm, không biết là cấp hai đỉnh phong hau là cấp ba sơ cấp. Tôn Ngạo Thiên không phải đối thủ của ông ta.”

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Văn Vũ đã đoán ra được đại khái thực lực của người này!

“Cậu chính là Tôn Ngạo Thiên?”

Giọng nói thờ ơ từ trong miệng anh Hổ truyền ra.

Tôn Ngạo Thiên thận trọng gật đầu, thực lực của người này mang đến cho cậu ta áp lực không nhỏ.

Anh Hổ từ từ đi đến, sau đó cẩn thận quan sát Tôn Ngạo Thiên thêm vài lần.

Sau đó đá một chân xuống.

Tôn Ngạo Thiên không nhúc nhích.

Bởi vì đối tượng công kích của ông ta không phải Tôn Ngạo Thiên mà là người gác cổng đang hôn mê kia!

Giống như đá một quả dưa hấu, đầu của người này bị anh Hổ đá tan nát, màu đỏ và trắng bắn tung tóe khắp nơi!

“Đồ chó mắt mù, chết là đáng đời!”

Anh Hổ nhổ một bãi nước bọt vào cái xác trên mặt đất, sau đó tiếp tục nhìn Văn Vũ và Tôn Ngạo Thiên.

“Vị này, chắc là người anh em Văn Vũ nhỉ.”

Anh Hổ xoay người, tràn đầy ý cười, nhìn Văn Vũ nói.

“Đúng vậy.”

Văn Vũ gật đầu.

“Nghe danh người anh em Văn Vũ và cậu em Ngạo Thiên đã lâu, hoan nghênh mọi người từ trong bảo địa đi ra!”

Giống như đang chào đón những kẻ lang thang trở về nhà, nụ cười của anh Hổ không có chút tàn nhẫn và bạo ngược nào như vừa rồi.

Dang rộng hai tay, anh Hổ ôm Tôn Ngạo Thiên một cái rất nhiệt tình!

“Chào mừng về nhà!”

“Chào mừng về nhà!”

Nhìn hành động và giọng điệu của anh Hổ, Tôn Ngạo Thiên càng thêm bối rối.

Cứ nghĩ sẽ là một cuộc chiến lớn, nhưng cuối cùng lại thành thế này.

Anh Hổ buông Tôn Ngạo Thiên ra, đi về phía Văn Vũ.

“Cậu em Văn Vũ, từ lâu tôi đã được nghe anh Phi nhắc đến cậu, lần này gặp mặt đúng là tài năng xuất chúng! Đứa con trai vô dụng của tôi mà mạnh mẽ bằng một nửa cậu thì tôi đã không phải bận tâm gì nữa rồi.”

Anh Hổ cảm thán với Văn Vũ, ánh mắt tràn ngập chân thành.

Cách xưng hô với Văn Vũ cũng thay đổi, từ người anh em Văn Vũ trở thành cậu em Văn Vũ.

“Xin tự giới thiệu, tôi là Trương Văn Hổ, hoan nghênh cậu em trở về!”

Trương Văn Hổ tràn đầy ý cười, quay đầu giơ tay ra với Văn Vũ.

Văn Vũ đánh giá người đàn ông trước mặt một chút.

Nói thật thì động tác này rất không lễ phép, nhìn rất bất lịch sự mà đầy tính khiêu khích.

Nhưng biểu cảm của Trương Văn Hổ không thay đổi chút nào, ngược lại sự khiêm tốn trong nụ cười càng ngày càng rõ nét.

Bàn tay của Trương văn Hổ giơ ra được khoảng hơn mười giây thì Văn Vũ mới vươn tay nắm lấy, khẽ lắc nhẹ.

“Có lẽ tôi sẽ ở đây vài ngày, hi vọng anh Hổ có thể quan tâm nhiều hơn.”

“Tất nhiên, tất nhiên!”

Anh Hổ tươi cười nói.

Vẻ mặt này lại khiến Văn Vũ âm thầm đánh giá thêm về Trương Văn Hổ.

Đúng là anh Hổ, một con hổ mặt cười!

“Lâm Tử, bảo nhà bếp chuẩn bị cơm, mở hai chai rượu ngon. Hôm nay cậu em Văn Vũ và Ngạo Thiên của tôi trở về, nhất định phải ăn mừng.”

Anh Hổ quay đầu dặn dò người đàn ông vạm vỡ kia, sau đó cung kính ra dấu mời với Văn Vũ, rồi dẫn mọi người vào trong doanh trại.

Cứ như thể người được gọi là anh Hổ này là thủ lĩnh của doanh trại này vậy!

Chương 209 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!