Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 210: CHƯƠNG 210: BIẾN CỐ CỦA DOANH TRẠI

Nhưng Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh Không tìm được bất kì chỗ nào không ổn.

“Nhân tài, thực sự là nhân tài!”

Tôn Thụy Tinh thở dài lắc đầu.

Mọi chuyển phát triển đến bây giờ, ba người nhóm Văn Vũ đã hiểu được rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra!

Anh Hổ và Lâm Tử đều là người từ ngoài đến.

Sau khi đến doanh trại, họ đã tranh giành và đạt được quyền lực ở đây.

Không cần biết là dùng vũ lực hay dùng cái gì, tóm lại là kết quả đã được xác định.

Tang Bằng Phi đầu hàng, thủ lĩnh doanh trại đã thay đổi.

Đây chính là kết quả!

Cũng không cần quan tâm phương pháp, nhưng chỉ nhìn cũng có thể thấy tính cách và thực lực của người được gọi là anh Hổ này đều đè bẹp Tang Bằng Phi!

“Đúng là nhân tài, nhưng thế thì có liên quan gì đến chúng ta?”

Văn Vũ nghe Tôn Thụy Tinh nói thì bình thản hỏi lại một câu.

Tôn Thụy Tinh suy nghĩ một lúc lâu, sau đó lắc đầu.

“Đúng là không có quan hệ gì! Ai làm thủ lĩnh thì đều một mực cung kính tôn trọng cậu.”

Đây là sự thực, dựa vào thực lực của Văn Vũ thì cho dù là ai làm lão đại đi chăng nữa, có rượu ngon vẫn phải mang ra để chiêu đãi cậu.

Cho dù Văn Vũ có nói: “Tôi muốn làm lão đại!”

Thì anh Hổ cũng sẽ nhất định không dám có hai lời.

“Đúng rồi, ở đây nghỉ ngơi hai ngày rồi tôi về thành phố Mẫu Đơn Giang, anh có đi cùng không?”

Văn Vũ không quay đầu lại, nói một câu đủ để mấy người xung quanh nghe được.

“Đi, tôi đi với cậu!”

Người trả lời tất nhiên là Tôn Thụy Tinh. Trong số những người ở đây, người có thể để Văn Vũ dẫn theo cũng chỉ có một mình Tôn Thụy Tinh mà thôi!

Trải qua nhiều chuyện như vậy, Văn Vũ rất đánh giá cao Tôn Thụy Tinh.

Đây là một người đồng đội có thể giao phó, cũng là một người đồng hành đủ tiêu chuẩn!

Dù sao thì yêu cầu của Văn Vũ tương đối cao, khó khăn lắm mới gặp được một người như vậy, Văn Vũ có dự định tìm một người đồng đội!

Sau khi nghe Văn Vũ nói xong, ánh mắt Trương Văn Hổ sáng bừng lên.

Ông ta sợ Văn Vũ chiếm đoạt quyền lực của mình. Dù sao thì từ trước đến nay Trương Văn Hổ cũng chưa từng xem thường bất cứ ai. Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Văn Vũ, ông ta đã cảm nhận được vô cùng rõ ràng, thực lực của Văn Vũ vượt xa dự đoán của mình.

Không thể địch lại được!

Hơn nữa, câu nói này của Văn Vũ nhất định không chỉ có mỗi ý đó!

Vẫn là quán cơm nhỏ nhưng lần này nhân viên đã thay đổi!

Mọi lần Trương Văn Hổ luôn ngồi vị trí chủ tọa, nhưng giờ lại nhường vị trí đó cho Văn Vũ. Tôn Thụy Tinh ngồi bên trái Văn Vũ, Trương Văn Hổ ngồi bên phải.

Văn Vũ nhìn xung quanh, thuộc hạ của Tang Bằng Phi cũng không ít đi là mấy. Thực ra, cho dù có ít đi vài người thì Văn Vũ cũng không quan tâm.

Bởi vì cậu cũng không nhớ được dáng vẻ của bọn họ.

Ngoài những thuộc hạ cũ của Tang Bằng Phi thì trong nhóm người còn xuất hiện thêm Lâm Tử và một cậu thiếu niên xanh xao.

Thiếu niên này tuổi còn trẻ, nhìn cũng trạc tuổi Tôn Ngạo Thiên.

“Giới thiệu sơ qua một chút, đây là anh em tốt của tôi Lý Thiện Lâm, còn đây là con trai tôi, Trương Lập Phi. Haizz, Lập Phi và Ngạo Thiên cũng trạc tuổi nhau, vậy mà thực lực lại chênh lệch nhau quá lớn!”

Trương Văn Hổ cười, sau đó lại nói tiếp.

“Hôm nay là một ngày vui hiếm thất, nào nào nào, chúng ta nâng ly, tôi đây uống trước!”

Trương Văn Hổ nói xong thì nâng chén rượu trắng lên uống một hơi cạn sạch.

Văn Vũ nhấp một ngụm.

“Ừ, rượu cũng được.”

Văn Vũ có thể nếm ra được chất lượng của loại rượu này.

“Không phải anh đây khoe khoang, nhưng tôi lấy nó từ trong thôn về, ủ cũng được hai mươi năm rồi đấy!”

Trương Văn Hổ uống xong thì nói.

Cùng lúc đó , Lý Thiện Lâm cũng cung kính mời Tôn Thụy Tinh uống rượu.

Bầu không khí có vẻ khá ấm áp nhiệt tình!

“Đúng rồi, Lập Phi, đến mời chú Văn Vũ chén rượu!”

Uống được hai chén, Trương Văn Hổ quay đầu nói với Trương Lập Phi.

“Chú Văn Vũ, ngưỡng mộ đại danh của chú đã lâu, cháu xin được mời chú một chén!”

Trương Lập Phi nghe cha mình nói chuyện thì lập tức đứng lên rót rượu cho Văn Vũ, sau đó ngửa đầu uống cạn.

Văn Vũ cũng không tiện làm mất mặt con của “Con hổ mặt cười”, lại nhấp thêm một ngụm nữa.

Sau đó, Văn Vũ ngẩng đầu, nhìn về phía Tang Bằng Phi.

“Anh Phi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao không ai nói gì? Tôi bây giờ vẫn còn mơ hồ lắm.”

Văn Vũ vừa lên tiếng, bàn rượu đang náo nhiệt lập tức yên tĩnh lại.

“Để tôi nói cho.”

Trương Văn Hổ nghe câu hỏi của Văn Vũ thì đặt chén rượu xuống.

Văn Vũ nhìn Tang Bằng Phi đang cúi đầu, rồi lại nhìn Trương Văn Hổ, gật đầu một cái.

“Chuyện là như thế này, tôi và con trai tôi, cả Lâm Tử nữa, ba người chúng tôi là người của trấn Sài Hà. Sau khi mạt thế xảy ra, tôi đã may mắn tìm thấy được một thứ, ừm, chính là cái này.”

Trương Văn Hổ nói xong thì lấy một tấm giấy bằng da dê đưa cho Văn Vũ.

Văn Vũ cầm tấm giấy da dê đó, đồng thời hệ thống vang lên tiếng nhắc nhở.

“Khế ước nô lệ ( đạo cụ cấp S)”

Chương 210 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!