Trong hư không, tàu chiến đang bay với tốc độ nhanh nhất, Howard cũng đang báo cáo công tác tiến độ với người của hội liên hợp hỗ trợ độc hành giả.
“Lão đại không nói gì, mặc dù khá thất vọng vì chuyện tôi lỡ tay giết chết con Cổ ma kia nhưng nghe giọng điệu thì có vẻ lão đại cũng không quá để tâm đến chuyện này.”
“Còn nữa, đừng có lúc nào cũng đùa nghịch cái tên kia, nó còn quan trọng hơn cả con Cổ ma kia đấy!”
Howard cười nói với Stewart và Tôn Dã, lại dặn dò Tôn Dã chăm sóc tốt cho quái vật Baru. Sau đó, anh ta đi tới bên cạnh chiếc tủ lạnh nhỏ, lôi ra một ly sâm panh.
“Thế nên, các anh em?”
Anh ta nâng ly lên, ra hiệu cho Stewart và Tôn Dã. Stewart cũng nâng ly lên, Tôn Dã nhìn về phía quái vật Baru đang bị phong ấn trong quả cầu, giọng nói đầy sự ca ngợi.
“Các anh có tưởng tượng được nếu con vật này được thả ra thì nó có kích thước mấy ngàn mét không?”
Lời này vừa thốt ra thì lập tức dập tắt hứng thú ăn mừng của Howard và Stewart. Hai người lại ngồi xuống ghế sô pha, đờ đẫn ngồi nghe Tôn Dã miêu tả và phổ cập kiến thức khoa học “năng lực hệ phong ấn rốt cuộc mạnh mẽ như thế nào”.
Ở phía xa có một luồng sáng mông lung mờ ảo không rõ ràng nhanh chóng xẹt qua chân trời, sau đó bám vào bên ngoài tàu chiến.
Ba người bên trong tàu chiến không hề phát hiện ra, mà con tàu chở nhóm người Howard và một vị khách không mời mà đến nào đó nhanh chóng bay về khu 8 của lục địa nào đó.
Khoảng ba tiếng sau, tàu chiến rốt cuộc cũng dừng lại ở rìa một lục địa nào đó.
…
Khu 8, lục địa số 0013.
Đây là một trong những chiến khu chủ quan trọng nhất, cũng là tổng bộ của hội liên hợp hỗ trợ độc hành giả.
Nơi này có ba thành phố chính, tài nguyên sản vật phong phú, đủ để tự cung tự cấp. Nhìn khối lục địa này là có thể nhìn ra được Văn Vũ tín nhiệm Bạch như thế nào.
Chỉ tiếc là người nào đó dường như đã phụ sự mong đợi của Văn Vũ…
Ba người nhóm Howard nối đuôi nhau đi ra khỏi tàu chiến, sau đó lên xe tiến thẳng về tòa nhà văn phòng của hội liên hợp hỗ trợ độc hành giả. Tuy nhiên, không một ai trong số bọn họ nhận ra có một người ẩn hiện trong khoảng không đang đứng trên nóc xe, vừa đi nhờ xe vừa quan sát mọi thứ mà Bạch một tay xây dựng.
Thịnh vượng, phồn vinh, náo nhiệt, mạnh mẽ, tràn ngập sức sống.
Tất cả những tính từ tốt đẹp đều được dùng để hình dung thành phố này, nơi này được gọi là “Nhà của độc hành giả”, cũng là một vùng đất ngập tràn sự tương ngộ và kỳ tích.
Đó cũng là tượng trưng cho năng lực của Bạch.
Không thể phủ nhận một điều, Bạch chính là người thông minh và có năng lực nhất trong số những người Văn Vũ quen biết. Nhắc đến Bạch thì không cần ca ngợi gì thêm, chỉ từ vài lần Văn Vũ giúp đỡ Bạch và vài lần Bạch hỗ trợ Văn Vũ là có thể nhìn ra manh mối.
Văn Vũ thậm chí còn cảm thấy nếu Bạch không thích đi lang thang thì ông ta thậm chí có thể trở thành phụ tá đắc lực của cậu.
Không phải người số liệu hóa như Lâm Hải Phong, không phải Franke, cũng không phải Đường Hạo Phi…
Mà chính là Bạch!
Tam quan của hai người tương đồng nhau…
Nhưng thế giới lại kỳ diệu như thế, những người có tam quan tương đồng thường không trở thành bạn bè của nhau mà ngược lại sẽ trở thành một mối quan hệ phức tạp tên là “kẻ thù lâu năm”.
…
Tốc độ xe không nhanh, nhóm người Howard vẫn bàn luận sôi nổi trong xe, nói đúng hơn là Tôn Dã nói, còn Howard và Stewart nghe đến phát chán.
Đến tận khi xe tiến vào tòa nhà của hội liên hợp thì ba người mới xuống xe, tiến đến thang máy.
Sau khi nhập một loạt mật mã phức tạp thì thang máy bắt đầu chuyển động, lên đến tầng thượng thì dừng lại.
Thang máy chầm chậm mở ra, một đại sảnh trống trải nhanh chóng đập vào mắt.
“Hoan nghênh trở về.”
“Giọng nói vang lên cách đó không xa, chỉ thấy một người mặc bộ quần áo màu trắng đang ngồi trên sô pha, một tay đỡ máy vi tính, một tay cầm ly rượu.
“Lão đại.”
Nhóm người Howard nhìn thấy Bạch đang ngồi thảnh thơi thì lập tức trở nên nghiêm túc. Tôn Dã móc từ trong nhẫn không gian ra quả cầu phong ấn quái vật Baru, lúc này Bạch mới dời tầm mắt từ máy tính sang tay Tôn Dã.
“Đúng… Chính là con vật này… Lần này mọi người làm tốt lắm, mặc dù người chăn nuôi đã bị các người không cẩn thận giết chết…”
Bạch nói đến đây thì quả cầu trong tay Tôn Dã tự động bay đến tay Bạch, ông ta nhìn chằm chằm con quái vật Baru bên trong quả cầu, ánh mắt dần trở nên tham lam…
“Lui xuống đi.”
Nhóm người Howard nghe được mệnh lệnh thì lập tức cúi đầu, ngoan ngoãn cút vào thang máy. Sau khi thang máy đóng lại thì trong phòng chỉ còn mình Bạch.
…
“Xì xì”
Đầu lưỡi quái vật Baru trong quả cầu thò ra thụt vào, lúc nào cũng hướng về Bạch.
Cho dù nó đang bị phong ấn, tước đoạt hết mọi năng lực và cảm giác nhưng linh cảm nhạy bén vẫn nói cho quái vật Baru biết dường như có điều tồi tệ nào đó sắp xảy ra.
Nó cuộn tròn thân thể, cảm giác bất an ngập tràn toàn thân.
Bạch thấy thế thì chỉ cười.
“Ồ… Con vật nhỏ đang thương…”
Tiếng thở dài “an ủi” của Bạch vang lên, ánh mắt ông ta càng lúc càng sáng, cảm giác tham lam càng lúc càng đậm. Đến khi cảm xúc này dâng lên đến đỉnh điểm thì Bạch mỉm cười, rót một ly rượu vang, sau đó chậm rãi cầm quả cầu phong ấn bỏ vào miệng mình!
Giống như nhấm nháp một viên kẹo ngon.
Cho đến khi một bàn tay duỗi thẳng vào trong miệng Bạch, xé toạc miệng ông ta, đập nát răng ông ta, từ yết hầu lôi quả cầu phong ấn ra ngoài, đặt trên tay mình.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Chương 2086 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]