Bạch vừa mới cảm nhận được mình nuốt quái vật Baru vào miệng, chưa kịp cắn viên kẹo này thì một cảm giác đau đớn đã truyền đến.
“Ồ… Đã lâu không gặp.”
Ông ta mỉm cười quay đầu nhìn về phía người đang ngồi bên cạnh mình. Vết thương ở miệng không hề ảnh hưởng đến giọng điệu của ông ta.
Giọng Bắc Kinh tiêu chuẩn…
Chỉ là khi mở miệng, máu thịt mơ hồ trông hơi dọa người.
Văn Vũ yên lặng nhìn Bạch rút khăn lau vết máu trên miệng, rồi lại nhìn quái vật Baru trên tay mình, một lúc sau mới lên tiếng.
“Có muốn giải thích gì với tôi không?”
“Giải thích? Chà, nếu cậu muốn nói đến chuyện này thì được, tôi đúng là cũng nên có một vài lời giải thích nho nhỏ.”
Bạch nói xong thì vết thương trên miệng cũng đã khỏi hẳn.
“Nói đi, cho tôi một lời giải thích, dù sao tôi cũng coi ông như bạn.”
Văn Vũ nói xong thì tự rót cho mình một ly rượu rồi dựa vào sô pha nhìn Bạch, giống như đang mong chờ một câu trả lời.
Nhưng lại không có gì cả.
Văn Vũ không nhìn ra được cảm xúc của Bạch.
“Chà, nếu nói về bạn bè thì tôi cũng vẫn luôn coi cậu là bạn. Cậu biết bí mật của tôi, tôi cũng biết bí mật của cậu… Được rồi được rồi, tôi sẽ nói thẳng vào vấn đề chính, cậu không cần nhìn tôi bằng ánh mắt đó…”
Bạch nói xong thì chỉ vào quái vật Baru trên tay Văn Vũ.
“Thứ này chỉ là một chút lòng tham nho nhỏ của tôi, tôi muốn con quái vật Baru này, cũng giống như trước đây tôi muốn Diệp Nam. Dù sao thì cậu cũng biết, cũng đã nhìn thấy rồi đấy, tôi ăn Diệp Nam, hơn nữa còn ăn rất ngon miệng…”
Bạch nói đến đây thì nhún vai một cái.
“Giải thích xong rồi.”
“Cho nên, cứ như vậy?”
“Ừ, cứ như vậy, nếu không thì còn có thể thế nào nữa?”
Bạch cười khẽ, nâng ly với Văn Vũ, dường như vô cùng hài lòng với lời giải thích của mình.
Mà Văn Vũ chỉ cau mày nhìn Bạch.
“Cứ như vậy?”
Văn Vũ lại hỏi lại lần nữa.
Bạch cũng nghe ra giọng điệu nghiêm túc trong câu hỏi của Văn Vũ.
Thế nên, ông ta đặt ly rượu xuống.
“Văn Vũ, trước tiên nên nói rõ một chuyện, quan hệ giữa chúng ta là hợp tác, là bạn bè, nhưng không phải cấp trên cấp dưới.”
“Chắc cậu cũng có thể đoán được kỹ năng của tôi, thông qua cắn nuốt phong ấn để đạt được năng lực của kẻ bị phong ấn. Tôi muốn có được năng lực thiên phú của quái vật Baru, thế nên tôi đã nuôi dưỡng một con quái vật Baru. Tôi không biết tại sao tôi lại phải giải thích chuyện này, chẳng lẽ những chuyện như đi vệ sinh tôi cũng đều phải báo cáo cho cậu à?”
“Cổ Nhĩ, còn cả những Ma tộc quân kháng chiến…”
“Những thứ đó đáng để chúng ta thảo luận sao? Cậu tùy tiện chế ra một quân đoàn, tôi tùy tiện cử vài ba cường giả là có thể lập tức xử lý bọn chúng, bọn chúng không tạo thành uy hiếp đối với chúng ta! Ồ, nhóm quân kháng chiến đó có phải luôn được cậu giúp đỡ phải không? Tôi đã vô cùng thắc mắc, tại sao tốc độ phát triển nhân lực của bọn chúng lại không bình thường như vậy…”
Lời nói của Bạch khiến Văn Vũ không biết phải nói như thế nào. Cậu nhìn Bạch, chậm rãi nheo mắt lại.
Mà Bạch cũng dùng ánh mắt đó nhìn Văn Vũ, từ thái độ xem ra ông ta hoàn toàn không sợ Văn Vũ chút nào.
“Thế nên, cậu có hài lòng với lời giải thích của tôi không?”
“Nếu cậu không hài lòng thì tôi sẽ đổi cách nói khác.”
“Không phải cậu vì chuyện này mà bất mãn với tôi, mà là cái tên gọi tổng tư lệnh Yến Kinh đã ảnh hưởng đến phán đoán của cậu. Cậu có địa vị cao, thế nên cậu liền muốn tất cả mọi chuyện phải nằm trong tầm khống chế của mình, cậu không thích bất cứ chuyện gì thoát khỏi tầm kiểm soát của cậu.”
“Nhưng sự thật là cậu không thể nào nắm giữ tất cả mọi chuyện trên thế giới, ví dụ như chuyện quân kháng chiến của Ma tộc, chuyện này nằm ngoài phạm vi của cậu. Thế nên cậu tức giận, cậu muốn tra ra xem ai đứng đằng sau chuyện này, cậu muốn tìm được nhân tố mà cậu không khống chế được, chính là tôi.”
“Cậu không phải vì chuyện quái vật Baru mà tức giận với tôi, cậu đang tức giận với chính bản thân mình mà thôi…”
“Cậu có hài lòng với lời giải thích này không?”
Bạch mỉm cười hỏi lại Văn Vũ, Văn Vũ im lặng không nói gì.
Một lát sau, Văn Vũ hít sâu một hơi, ngồi phịch xuống ghế sô pha, lắc đầu.
“Ông nói không sai, bạn của tôi.”
“Thế thì vấn đề của chúng ta đã được giải quyết, bạn của tôi!”
“Nào, cạn ly!”
…
“Philip có phương pháp liên lạc với tôi, trước khi rời khỏi Ma giới tôi đã để lại cho ông ta.”
“Lúc ở đại thế giới Tiên hiệp, tôi và Philip đã quen biết nhau, hoặc có thể nói là Tiên đế và Philip có quen biết. Nhưng tôi không ngờ người liên lạc với tôi không phải Philip là là nhãi con Cổ Nhĩ.”
“Loại liên hệ này cũng không coi là hợp tác mà chỉ là một đường lui thôi. Nếu tình hình không ổn thì tôi sẽ bán chút thông tin để lấy lợi ích cho bản thân mình, nhưng sau khi Ma Linh phát lực thì mọi chuyện đã trở thành như vậy.”
“Cổ Nhĩ chủ động liên lạc với tôi, nói muốn tôi hỗ trợ thành lập quân kháng chiến, tuổi còn nhỏ nhưng mộng tương lại lớn lao. Chuyện này nhìn qua có vẻ buồn cười, nhưng cậu cũng biết, quái vật Baru là một thứ tốt, thế nên tôi đã cung cấp cho nó chút vật dụng để nó giúp đôi nuôi dưỡng quái vật Baru.”
“Chuyện sau đó thế nào thì cậu đã biết rồi.”
Chương 2087 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]