Văn Vũ nói xong thì hỏi ngược lại Đường Hạo Phi.
“Còn anh thì sao? Anh chuẩn bị món quà gì cho con trai mình rồi? Chắc anh không định móc ra mấy cái bảo vật quyển trục linh tinh vỡ vẩn mà anh lấy ở trong bảo địa đấy chứ?”
Đường Hạo Phi nghe thế thì cười đầy bí ẩn.
“Món quà của tôi phải chờ đến khi con trai tôi bảy tuổi mới có thể tặng được…”
Văn Vũ bỗng nhiên hiểu ra.
Thời gian làm lạnh của Cái giá phải trả của sức mạnh của lão Đường vẫn còn bảy năm nữa mới kết thúc.
“Con đúng là một thằng nhóc may mắn.”
Văn Vũ xoa đầu Đường Hạo, cảm nhận thân hình bé nhỏ này ẩn chứa một nguồn năng lượng cường đại thì ngẩn người.
“Sao thế? Nhìn thấy cảnh này có phải cậu cũng muốn có một đứa con không?”
Lão Đường xen miệng vào, Văn Vũ nghe xong chỉ cười.
“Xuất phát điểm cao quá cũng không phải chuyện tốt. Thế nên, để con trai đỡ đầu của mình có thể phát triển khỏe mạnh, tôi cảm thấy mình nên có trách nhiệm tìm cho nó một đối thủ… Anh cảm thấy thế nào?”
“Ha ha ha… Ai có thể làm đối thủ của con trai tôi chứ!”
Lão Đường bật cười, nhưng khi thấy vẻ mặt bình tĩnh của Văn Vũ thì tiếng cười đột nhiên im bặt.
“… Cậu không nói đùa?”
“Anh nói xem.”
"Rầm…"
"Rầm…"
Trong ống nuôi cấy lớn, bọt khí không ngừng quay cuồng, dung dịch dinh dưỡng màu vàng sẫm không ngừng dao động, đứng ở phía đối diện với ống nuôi cấy, Văn Vũ số 3 có thể nhìn thấy bên trong ống nuôi cấy có một bóng dáng “dữ tợn” cao 1 mét.
Cổ Ma, suy cho cùng cũng là Cổ Ma, mặc dù chỉ là một đứa bé, nhưng tuổi còn nhỏ đã triển lộ ra chiều cao vượt trội của bộ tộc Cổ Ma.
Lớp vảy cứng rắn, răng nanh và móng tay sắc bén, mỗi một Cổ Ma đều là chiến sĩ trời sinh—— nhưng mà vì ai mà chiến, đây lại là một chủ đề đáng để khen ngợi.
Chủng tộc có thể thay đổi, tín niệm cũng vậy…
Số 3 yên lặng nhìn chăm chú vào Cổ Nhĩ trong ống nuôi cấy, mãi đến khi từ trong U Minh cảm ứng được Số 1 chúc phúc cho một đứa bé sơ sinh nào đó, cậu mới nghiêng đầu nhìn về phía Ngụy Thiên đang không ngừng điều phối thuốc trên bàn thí nghiệm.
"Chuẩn bị thế nào rồi?"
"Có một chút sai lệch trong việc tính toán lượng biến đổi, tôi đang điều chỉnh lại, có điều sau khi lặp đi lặp lại 358 lần thử nghiệm, tôi cho rằng lần thực nghiệm này sẽ không có vấn đề gì."
Hai mắt Ngụy Thiên tỏa sáng, giống như là cá mập ngửi thấy mùi máu, Văn Vũ thấy thế cũng bất đắc dĩ thở dài.
Nếu nói khắp Yến Kinh này, còn có ai khiến Văn Vũ bất lực, thì một là trí năng hóa Lâm Hải phong, một người khác chính là Ngụy Thiên.
Những kẻ thông minh này đều có chút bướng bỉnh, nhưng cố tình kỹ thuật của bọn họ lại là một phần không thể thiếu của Yến Kinh, Văn Vũ cũng chỉ có thể mặc kệ bọn họ.
"Tôi chỉ yêu cầu một điều, anh tuyệt đối không được giết chết nó."
"Yên tâm đi yên tâm đi, cậu nói nhiều quá!"
Ngụy Thiên cũng không quay lại nhìn mà chỉ đáp lại Văn Vũ một câu như vậy, khiến lời còn lại của Văn Vũ bị nghẹn vào trong bụng.
Trong gần ba năm qua, việc khai phá kỹ thuật chuyển hoán nhân ma của Bộ nghiên cứu khoa học Yến Kinh đã gần đạt đến độ thành thục —— nhưng không biết bên trong còn tồn tại sai lệch gì, tỉ lệ tử vong của phương pháp chuyển hoán này luôn cao!
Người thành công hoàn mỹ nhất, chỉ đạt 50% là cực hạn.
Nói cách khác, Cổ Nhĩ có thể vượt qua kỹ thuật chuyển hoán nhân ma, thuận lợi trở thành người thừa kế dự bị của Văn Vũ hay không, chỉ có xác suất 50 - 50.
Nhưng mà Văn Vũ không muốn đợi nữa —— thứ nhất, nguyên lý của kỹ thuật này đã được tìm hiểu kỹ càng.
Những thứ còn thiếu sót, toàn bộ Bộ nghiên cứu khoa học đã suy nghĩ muốn nát đầu nhưng cũng không ra được, thứ hai, đây cũng là một sự khảo nghiệm của Văn Vũ đối với Cổ Nhĩ.
Dù sao để cho một Cổ Ma trở thành người thừa kế dự bị của chính mình, thì sẽ phải gặp phải vấn đề như vậy, xác suất 50 - 50, tương đương với việc Văn Vũ giao sự lựa chọn cho ý trời.
Thành, sẽ nghe theo, bại, xem như vận mệnh đã như vậy!
"Nhóc con, chúc nhóc may mắn…"
Văn Vũ vuốt nhẹ vách ngoài của ống nuôi cấy, ngay sau đó, phía sau vang lên tiếng bước chân của Ngụy Thiên, anh ta mở ra khay trong của ống nuôi cấy, dẫn dung dịch thuốc đã diều phối vào bên trong khay.
Ngay sau đó, dung dịch dinh dưỡng trong ống nuôi cấy quay cuồng kịch liệt, Cổ Nhĩ đã ngủ say hơn 9 tháng bỗng dưng phát ra tiếng gào thảm thiết!
Lớp vảy bắt đầu bong ra từng mảng, răng nanh và móng tay bắt đầu thoái hóa, hai cánh tay không giống với loài người cũng bắt đầu co rút lại, Văn Vũ thấy thế, chỉ yên lặng lui ra phía sau hai bước, nhìn Cổ Nhĩ không nói gì.
Mãi đến khi Cổ Nhĩ lột xác thành một đứa bé loài người khoảng ba tuổi…
…
Chương 2099 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]