Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
"Ô ~~"
"Ô ~~"
Những ký ức trong đầu bắt đầu ùa về.
Sinh ra, bị bắt, bị lưu đày, gặp được chú Số 3, thành lập cứ điểm thứ nhất của quân kháng chiến…
Cảnh tượng cuối cùng trong ký ức, chính là gương mặt bình tĩnh nhưng lãnh khốc của Howard.
Giờ phút này, Cổ Nhĩ chỉ cảm thấy mình giống như đang đắm chìm trong một cơn ác mộng vĩnh viễn không thể nào tỉnh lại, nó cố sức muốn động đậy thân thể, nhưng mà chỉ tốn công vô ích.
Không biết mơ mơ hồ hồ bao lâu, mãi đến khi cuộc đời này bị Cổ Nhĩ trải qua hàng trăm lần, nó mới cảm ứng được sự tồn tại của thân thể mình.
"Bộp…"
Cánh tay vô ý thức vung lên, đập lên vách của ống nuôi cấy, ngay sau đó, Cổ Nhĩ bỗng dưng mở hai mắt.
Chất lỏng màu vàng, nhưng không trở ngại hô hấp, vách tưởng bằng thủy tinh trong suốt chắc chắn…
Và bóng dáng của chú Số 3 đang đứng ở đối diện nó…
"Ô ô ô…"
Nó nức nở bơi về phía vách tường phía ngoài, sau đó dang tay ra đặt lên vách tường, nhưng mà nơi mà tầm mắt nó có thể nhìn tới được, lại chỉ có thể nhìn thấy một cánh tay nhỏ nhắn trắng nõn bóng loáng và không có vảy.
Trong nhất thời, trong đầu Cổ Nhĩ giống như một mảnh tương hồ.
Cho đến khi ống nuôi cấy bỗng dưng mở ra, khiến cho chất lỏng phun ra, mang theo Cổ Nhĩ lao ra bên ngoài, sau đó, một cánh tay rắn chắc mạnh mẽ ôm lấy cơ thể Cổ Nhĩ, kéo nó lên khỏi mặt đất. Tiếp theo đó, một cái chăn lông mềm mại bao bọc lấy Cổ Nhĩ.
Cho đến lúc này, Cổ Nhĩ vẫn mờ mịt như trước, nó nhìn cơ thể mình từ trên xuống dưới, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
"Chú…"
"Chú ơi?"
"Ta ở đây."
Giọng nói của chú Số 3 vang lên bên tai, Cổ Nhĩ đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy bóng dáng quen thuộc của chú Số 3 đang ôm nó, vỗ nhẹ lên trán nó.
"Cháu… Cháu đây là … Biến thành người rồi?"
Nó mờ mịt sững sờ, không thể tin được, cho đến khi chú Số 3 đứng trước mặt nó từ từ xuất hiện sự thay đổi.
Thật sự là từ từ thay đổi…
Từng chiếc vảy lần lượt rơi ra, lộ ra da thịt trắng nõn phía dưới, móng tay và răng nanh ngắn lại, hai mắt từ từ biến thành màu đen, trên đầu mọc ra tóc đen, hai cánh tay mang dấu hiệu đặc trưng của Cổ Ma cũng sinh trưởng ngược.
Quá trình này giằng co ước chừng ba phút.
Lúc Văn Vũ đứng trước mặt Cổ Nhĩ với dáng vẻ thật sự, rốt cuộc Cổ Nhĩ cũng phục hồi lại tinh thần.
Sau đó, dường như nó không chịu nổi biến cố quá lớn này, chậm rãi lắc đầu, từ từ lui về phía sau, mãi đến cuối cùng, nó đột ngột xoay người, muốn chạy về phía cửa.
Cho đến khi nó va đầu vào người một người khác.
"Có thể giải quyết được không?"
Một giọng nói giống hệt "chú Số 3" vang lên từ trên đỉnh đầu, Cổ Nhĩ bỗng dưng ngẩng đầu, lại nhìn thấy một Văn Vũ khác đang đứng ở trước mặt nó.
Nhưng bất đồng chính là, ánh mắt của Văn Vũ này lúc nhìn về phía nó lại không quen thuộc giống như chú Số 3… Mà ngược lại gần giống với Howard kia…
"Đừng làm nó sợ … Hơn nữa tôi có thể giải quyết được."
Số 3 nói như thế, sau đó bước nhanh đến trước mặt Cổ Nhĩ, muốn dùng ngôn ngữ để trấn an Cổ Nhĩ.
"Ta sẽ cho ngươi một lời giải thích về tất cả những chuyện này…"
Số 3 nói như vậy, cho đến khi Cổ Nhĩ "Oa" một tiếng khóc lớn, ngay sau đó, nó liền nhìn thấy một đôi mắt lạnh lùng.
"Suỵt!"
Số 1 vươn ngón tay đặt ở bên miệng, làm động tác chớ lên tiếng với Cổ Nhĩ, nó giống như là cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, lúc này, Cổ Nhĩ lập tức ngậm miệng lại, chỉ là dán vào bên tai Số 3, nói mấy lời đại loại như: "Chúng ta đi nhanh đi", "Ta sợ."
"Nếu đã vậy, chúng tôi đi đây."
Số 3 quay đầu nhìn về phía Số 1, nói như thế.
"Dự định đi đâu?"
"Chiến trường chia thành 3 khu, có thể sẽ tìm một trấn nhỏ ẩn cư."
Nghe vậy, Số 1 chậm rãi quay đầu, nhìn về phía Cổ Nhĩ, sau đó từ từ nhếch miệng.
"Hi vọng lần sau gặp mặt, ngươi có thể mang đến cho ta một sự bất ngờ."
Ánh mắt khó hiểu kia khiến cho Cổ Nhĩ lại run như cầy sấy một lần nữa, nó vùi đầu vào trong ngực Số 3, nên không nhìn thấy được ánh mắt của Số 1 và Số 3 nhìn nhau.
Không ai nói gì cả…
Lừa gạt nhóc con kia, Văn Vũ rất dốc lòng…
Số 3 mang Cổ Nhĩ ra khỏi Viện nghiên cứu, đứng ở trên đường cái rộng lớn của Yến Kinh, Cổ Nhĩ có chút mờ mịt luống cuống.
Nó vẫn chưa thích ứng được với sự thay đổi phát sinh ở trên người mình.
Nó cũng không thể thích ứng được với sự thay đổi này…
Cho đến khi Văn Vũ nhẹ nhàng ôm lấy Cổ Nhĩ, khuyên giải an ủi nó.
"Thật xin lỗi, lừa ngươi lâu như vậy… Nhưng mà ta cũng có nỗi khổ của mình, ta biết việc chuyển hoán chủng tộc sẽ sinh ra rất nhiều ảnh hưởng đối với ngươi, nhưng so với loại ảnh hưởng này, ta càng không hi vọng ngươi rời khỏi ta."
"Tha thứ cho ta…"
Cổ Nhĩ không nói được một lời, chỉ vùi đầu vào trong ngực Văn Vũ.
Dường như Văn Vũ mơ hồ cảm giác vạt áo mình có chút ướt.
"Chúng ta nên đi đâu? Ta nên làm gì bây giờ?"
"Đi khu 3 đi, tìm một chỗ, chú sẽ cho cháu thể nghiệm một chút thế giới này."
…
Chương 2100 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]