Khu 3, trấn Hoa Dung.
Một ngày nọ, trấn nhỏ Hoa Dung trước nay vốn yên bình nghênh đón hai vị khách không mời mà đến.
Sau khi mua bất động sản, sắp xếp nhà cửa đơn giản xong, Văn Vũ liền cùng nhóc Cổ Nhĩ ở lại chỗ này, trải qua những lần mặt trời mọc mặt trời lặn, trải qua thời gian lưu chuyển…
"Hôm nay chính thức nhập học, đến trường phải biểu hiện cho tốt, làm quen với nhiều bạn nhỏ…"
"Những bạn nhỏ đó rất yếu, với lại, chú à, có thể đừng xem cháu như trẻ con nữa được không."
Cổ Nhĩ có chút khó chịu lắc lắc đầu, muốn tránh khỏi bàn tay của Văn Vũ.
Văn Vũ chỉ cười, sau đó dùng sức xoa nắn hai má Cổ Nhĩ.
…
"Hoan nghênh các bạn nhỏ đến với Trường mầm non của Trấn Hoa Dung, chào các em."
"Chúng… Em… Chào cô!"
Văn Vũ đứng ở ngoài cửa sổ, nhìn buổi học đầu tiên của Cổ Nhĩ, trên mặt không khỏi treo lên nụ cười.
Tuy rằng vẻ mặt Cổ Nhĩ có vẻ bất đắc dĩ.
Nhưng mà sự mờ mịt trong mắt đã ít đi rất nhiều.
Một khởi đầu tốt đẹp…
…
"Chú à, cháu có thể không học lớp mầm được không, mấy quỷ nhỏ ở đó đều rất đáng ghét."
"Chú à, kết quả kiểm tra lần này cần có chữ ký của phụ huynh."
"Chú à, tối nay cháu đến nhà Mã Phi ăn cơm tối, không cần đợi cháu."
"Chú à, có tiền không? Cho cháu ít tiền, cháu muốn đi du lịch cùng bọn Vương Vũ."
"Chú à, đây là bạn gái của cháu… Nếu thầy giáo hỏi chú về việc yêu sớm, ừm, chú biết đó…"
"Chú à, cháu chuẩn bị vào đại học, Học viện quân sự hàng đầu, ngày nghỉ cháu sẽ trở về thăm chú."
"Chú à…"
"Chú à…"
…
"Dân chủ, giàu mạnh, phồn vinh, an khang."
"Đây là tư tưởng nhất quán của Yến Kinh chúng tôi, cũng là sự nỗ lực và hiến dâng của chúng tôi."
"Nhân dịp kỷ niệm 60 năm tôi đảm nhiệm chức vụ Tổng tư lệnh Yến Kinh, tôi đại diện cho toàn thể Yến Kinh, chúc cho thế giới của chúng ta trường tồn mãi mãi, phúc cho đồng bào của chúng ta bình an hạnh phúc, chúc cho…"
Trên TV, Văn Vũ Số 1 chân thành phát biểu, vẻ mặt uy nghiêm, ánh mắt lạnh lùng, mặc dù cách màn hình, cũng có thể khiến cho người ta cảm giác được khí chất của người ở trên cao.
Lúc này Cổ Nhĩ đã trở thành thanh niên, đang nhìn chằm chằm vào TV không chuyển mắt, mãi đến khi một bát đầy cháo yến mạch đặt ở trước mặt, Cổ Nhĩ mới quay đầu lại, nhìn chú Số 3 ngồi ở bên cạnh mình.
"Bia?"
Văn Vũ lắc lắc ly thủy tinh trong tay, ra hiệu với Cổ Nhĩ, mà Cổ Nhĩ thì nhăn mặt.
"Yến mạch phối với bia, chú à phẩm vị của chú vẫn kém như vậy…"
Tuy nói như thế, nhưng Cổ Nhĩ vẫn nhận lấy ly bia Số 3 đưa đến như trước, cậu vừa ăn uống, vừa xem Tổng tư lệnh phát biểu trên TV, một lúc sau, Cổ Nhĩ mới dùng khuỷu tay đẩy đẩy Số 3.
"Chú, vị kia với chú có phải là một người hay không?"
"Cháu đoán xem?"
"Cháu đoán là một người."
"Ừ, vậy thì sao?"
Văn Vũ cũng không e ngại việc để lộ thân phận của mình ở trước mặt Cổ Nhĩ, dù sao lúc trước Cổ Nhĩ cũng đã từng gặp Văn Vũ số 1, lúc này Cổ Nhĩ hỏi ra những lời này, ngược lại Văn Vũ cảm thấy Cổ Nhĩ ngả bài có chút chậm.
"Chỉ là cảm thấy có chút không công bằng với chú mà thôi, dựa vào đâu cái chú kia có thể đứng ở trên đám mây nhìn xuống chúng sinh, còn chú thì phải ở đây trải qua quãng đời còn lại cùng cháu chứ."
Ngoài mặt Cổ Nhĩ có vẻ căm giận, nhưng bên trong cũng không oán giận nhiều lắm —— cậu chỉ là đang vì chú số 3 của mình mà bênh vực kẻ yếu mà thôi.
Hơn nữa cậu hoàn toàn không biết mối quan hệ phức tạp giữa các Văn Vũ với nhau.
Nhưng Văn Vũ lại đổi sang đề tài khác.
"Năm nay cháu sẽ tốt nghiệp, đã nghĩ đến kế hoạch tiếp theo chưa?"
"Nhập ngũ, các huấn luyện viên đều nói, với thực lực và thành tích của cháu, nhập ngũ mới là con đường tốt nhất, nếu không có gì bất ngờ, thì trong vòng mười năm cháu có thể tiến vào cao tầng của quân đội, có lẽ có thể làm một Quân đoàn trưởng cũng chưa biết chừng."
Nói đến đây, trên mặt Cổ Nhĩ lộ ra nụ cười tự tin—— cái "thực lực mà các huấn luyện viên nói" theo như lời Cổ Nhĩ nói chỉ là một phần nhỏ thực lực của bản thân nhóc Cổ Nhĩ mà thôi, đi theo bên cạnh số 3 thời gian dài như vậy, đương nhiên Văn Vũ cũng muốn cho Cổ Nhĩ một đặc cách.
Mà đặc cách mà Văn Vũ cho, hiệu quả này…
"Đừng nhập ngũ, chú cho cháu một con đường khác."
Văn Vũ nói như vậy, sau đó nhìn về phía TV.
Bên trong, Số 1 vẫn chưa phát biểu xong bài diễn thuyết dài dòng của mình.
"Đi Yến Kinh, tìm chú số 1 của cháu, cậu ta sẽ cho cháu một chức vụ có thể phát huy được thực lực và năng lực của cháu."
Số 3 bồi dưỡng Cổ Nhĩ thời gian dài như vậy, không chỉ tăng thực lực của Cổ Nhĩ lên đến cực hạn, mà còn mài mòn đi những băn khoăn về thân phận ban đầu của cậu—— giống như tên nhóc Marquez, chẳng qua chỉ là số ít, đa số những người khác đều nhanh chóng chấp nhận số phận.
Huống chi vốn dĩ Cổ Nhĩ cũng không có quá nhiều oán hận đối với Yến Kinh, hay thậm chí là đối với thế giới này —— chiến tranh giữa hai thế giới đối với một nhóc Cổ Ma còn nhỏ tuổi mà nói, thật sự là quá mức xa xôi, chân chính xảy ra trước mắt, chính là chuyện Ma Linh giết cả nhà cậu.
Chương 2101 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]